Nếu bạn thấy Diễn đàn có ích, hãy cùng chia sẻ trên các mạng Xã hội nhé!
Kết quả 1 đến 3 của 3

Chủ đề mới: Danh thủ cờ Tướng Việt Nam MAI THANH MINH

  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,060
    Cảm ơn 12,672 lần / 2,327 bài

    Danh thủ cờ Tướng Việt Nam MAI THANH MINH

    Mai Thanh Minh
    Sinh 7 tháng 3, 1957
    Bà Chiểu, Sài Gòn
    Mất 11 tháng 4, 2010 (53 tuổi)
    Phú Nhuận, TP.HCM
    Nguyên nhân mất xuất huyết não
    Quốc tịch Việt Nam


    Mai Thanh Minh (1957-2010) là một kỳ thủ cờ tướng của Việt Nam. Ông từng 5 lần vô địch Việt Nam và 2 lần đoạt giải nhất "Phi Hoa duệ" ở các giải Vô địch Cờ tướng Thế giới, và được Liên đoàn Cờ tướng Thế giới (World Xiangqi Federation - WXF) phong cấp Quốc tế Đại sư năm 1993.


    Thân thế và khởi đầu sự nghiệp

    Ông sinh ngày 7 tháng 3 năm 1957, tại Bà Chiểu, Sài Gòn. Ông là con thứ tư của ông Mai Văn Phú, một công nhân Sở Trường Tiền Gia Định, người Nam Định. Thân phụ ông cũng là một người mê cờ, nên ông cũng được kế thừa các kỹ thuật cờ và cũng sớm bộc lộ năng khiếu từ lúc 12, 13 tuổi.

    Năm 1976, ông gia nhập Lực lượng Thanh niên Xung phong TP.HCM. Tuy nhiên, 3 năm sau, ông bị sốt rét nặng nên phải đưa về gia đình, khi đó đã về ở Phú Nhuận, để điều trị. Trong thời gian điều trị, ông bắt đầu luyện tập chơi cờ trở lại và chẳng mấy chốc đã trở thành cao thủ nhất vùng. Nhiều kỳ thủ trẻ nghe danh đến khiêu chiến và hầu hết đều bại trận dưới sức cờ của ông. Do đặc điểm khuôn mặt khắc khổ và nước da tai tái bởi hậu chứng của bệnh sốt rét, nên mọi người thường gọi ông là Minh "rét".

    Năm 1980, tại giải cờ mừng Xuân do Phòng Thể dục Thể thao Phú Nhuận tổ chức, Mai Thanh Minh, Nguyễn Văn Dũng và Lê Văn Kiết chia nhau những thứ hạng đầu. Tại buổi trao giải, một khách mời đã bất ngờ thách đấu với 3 người bằng cách đánh đồng loạt. Trận đấu đã thu hút nhiều người mê cờ kéo đến xem. Kết quả cuộc đấu biểu diễn hai bên hòa nhau, trong đó Mai Thanh Minh phải thủ hòa với vị khách.

    Sau trận đấu biểu diễn này, ông nhận ra sức cờ của mình còn non kém. Ông tiếp tục tập luyện và thu thập nhiều nước cờ khác nhau để tăng sức cờ. Thời gian này, ông đã đến thụ giáo với danh thủ Phạm Thanh Mai. Trong suốt 5 năm, ông tham gia nhiều ván cờ không chính thức và đã đánh bại nhiều cao thủ làng cờ danh tiếng và được bạn cờ Sài Gòn đặt cho biệt danh “Độc cô cửu kiếm” do lối đánh đa dạng và biến hóa của mình.

    Năm 1985, ông tham gia giải Vô địch cờ tướng TP.HCM. Tại giải này, kỳ thủ được nhiều người tin tưởng sẽ giành chức vô địch là Trần Quới, nhưng bất ngờ, Trần Quới bị Nguyễn Văn Xuân đánh bại, rồi sau đó lại bị Lê Văn Bình cầm hòa. Nhờ thế, ông tận dụng ngay cơ hội, vượt lên đoạt chức vô địch. Từ đó kéo dài chuỗi huyền thoại của ông trong giới kỳ thủ cờ tướng Thành phố Hồ Chí Minh trong suốt 25 năm sau đó.

    Quái kiệt làng cờ

    Bá chủ đấu trường quốc gia
    Năm 1992, khi giải vô địch quốc gia được tổ chức, ông không khó để giành ngôi quán quân, và giữ ngôi vô địch trong 4 năm liên tiếp. Do thành tích này, ông được bạn cờ đặt cho danh hiệu "Tứ liên quán"[1].

    Năm 1996, sức cờ ông bị suy giảm bởi lý do cá nhân, nên chỉ đoạt hạng 7 ở giải Vô địch Quốc gia lần 5[2]. Tại giải lần 6 (1997), ông hồi phục sức cờ và đoạt Á quân, và tại giải lần 7 (1998), một lần nữa ông đoạt giải Quán quân. Với thành tích 4 lần Vô địch Quốc gia liên tiếp, cho đến thời điểm hiện tại (2010), chưa có kỳ thủ nào có thể lặp lại được.

    Năm 1999, một lần nữa lý do cá nhân làm sức cờ ông suy giảm nên ông chỉ đoạt hạng 3[3]. Lần cuối cùng, ông xuất trận vào năm 2001 và đoạt ngôi vị Á quân.

    Vẫy vùng đấu trường quốc tế

    Năm 1993, Giải vô địch cờ tướng thế giới lần 3 được tổ chức ở Bắc Kinh. Lần đầu tiên, Việt Nam cử đoàn tham dự với 4 kỳ thủ là Mai Thanh Minh, Diệp Khai Nguyên, Trần Văn Ninh[4] và Lê Thị Hương[5]. Tại giải này, quán quân nam là Từ Thiên Hồng (Trung Quốc), quán quân nữ là Hồ Minh (Trung Quốc). Mai Thanh Minh có 2 ván hòa với Triệu Quốc Vinh[6] và Từ Thiên Hồng. Mai Thanh Minh xếp hạng nhất giải "Phi Hoa duệ”[7] và xếp hạng 6 trong bảng tổng sắp. Do thành tích này, cuối năm 1993, ông được phong cấp Quốc tế Đại sư[8]. Cùng đợt phong này với Mai Thanh Minh, có cả Trần Văn Ninh và Lê Thị Hương.[9]

    Năm 1994, ông cùng đồng đội là Trương Á Minh, Trần Văn Ninh và Mong Nhi chiếm HCB đồng đội châu Á lần thứ 8 tại Ma Cau. Năm 1997, ông đoạt hạng nhất “Phi Hoa duệ”, hạng 4 giải cá nhân tại Giải vô địch cờ tướng thế giới lần 5 tại Hong Kong.[10]

    Năm 1998, ông tham dự giải Phật Thừa Bôi tại Hawaii (Mỹ) và xếp hạng 10. Năm sau, ông tiếp tục tham gia và giành được hạng 3. Đây là lần đầu tiên, kỳ thù Việt Nam giành được thứ hạng cao tại một giải quốc tế.[11]

    Năm 2001, ông cùng danh thủ Trịnh A Sáng chiếm hạng 3 đồng đội tại Giải vô địch cờ tướng thế giới lần thứ 7 tại Ma Cau. Đây cũng là giải thi đấu quốc tế cuối cùng của ông ở sự nghiệp đỉnh cao.

    Huyền thoại không mất đi

    Sau giải đấu năm 2001, ông không thể tiếp tục thi đấu ở đỉnh cao do tình trạng sức khỏe kém. Tuy nhiên, thỉnh thoảng ông vẫn thi đấu tại các giải thách đấu (challenger). Một trong những trận thách đấu cuối cùng của ông vào ngày 14 tháng 6 năm 2009 với Đặc cấp Quốc tế đại sư Nguyễn Vũ Quân. Trận này hai bên hòa nhau.

    Từ giữa năm 2009, do sức khỏe trở nên xấu đi, ông được đề nghị chuyển sang công tác huấn luyện. Tuy nhiên, đến đầu năm 2010, ông phải nhập viện do xuất huyết não. Lúc 0g15 ngày 11 tháng 4 năm 2010, ông qua đời, để lại một huyền thoại về quái kiệt vẫy vùng trong làng cờ Việt Nam và quốc tế trong 25 năm.

    Thành tích

    5 lần Giải Vô địch quốc gia (1992, 1993, 1994, 1995, 1998).
    2 lần Á quân Giải Vô địch Quốc gia (1997, 2001)
    Hạng 3 Giải Vô địch Quốc gia 1999.
    2 lần hạng 1 Phi Hoa Duệ (1993, 1997).
    2 lần hạng 2 đồng đội châu Á (1994, 1998).
    2 lần hạng 3 đồng đội thế giới (1997, 2001).
    Hạng 3 Phật Thừa bôi (1999).

    Những ván cờ nổi bật

    Giải Vô địch Thế giới 1993: Từ Thiên Hồng[12] (Trung Quốc) - tiên hòa - Mai Thanh Minh
    Giải Vô địch Thế giới 1993: Triệu Quốc Vinh[13] (Trung Quốc) - tiên hòa - Mai Thanh Minh
    Giải Vô địch Đồng đội châu Á 1994: Mai Thanh Minh - tiên thắng - Lữ Khâm[14] (Trung Quốc)
    Giải Vô địch Đồng đội châu Á 1994: Hứa Ngân Xuyên[15] (Trung Quốc) - tiên hòa - Mai Thanh Minh
    Giải Vô địch Đồng đội châu Á 1996: Mai Thanh Minh - tiên hòa - Triệu Quốc Vinh (Trung Quốc)
    Giải Phật Thừa bôi 1998: Mai Thanh Minh - tiên hòa - Hồ Vinh Hoa[16] (Trung Quốc)

    Chú thích

    [1] tức "Bốn lần liên tiếp giành ngôi quán quân".
    [2] Ngay trước giải đấu, người anh ruột của ông qua đời vì bệnh hiểm nghèo.
    [3] Ngay trước giải đấu, người chị ruột của ông qua đời vì bệnh hiểm nghèo.
    [4] Là 3 kỳ thủ đoạt 3 hạng đầu của giải vô địch toàn quốc.
    [5] Bốn kỳ thủ này được giới chơi cờ tướng Việt Nam xưng tụng ngoại hiệu khác nhau. Ngoài Mai Thanh Minh có ngoại hiệu "Độc cô cửu kiếm", còn lại Diệp Khải Nguyên là Diệp gia Đại hổ (ông cùng với 3 em là Khải Hằng, Khải Phương và Khải Hồng được xưng tụng là Diệp gia Tứ hổ), Trần Văn Ninh là Đông phương Bất bại, Lê Thị Hương là Diệt tuyệt Sư thái.
    [6] Về sau đoạt Á quân
    [7] Đây là giải thưởng dành cho các kỳ thù không phải gốc Hoa.
    [8] Theo Liên đoàn Cờ tướng Thế giới (World Xiangqi Federation - WXF) thì Mai Thanh Minh đạt cấp Kiện tướng Liên đoàn (FM). Cấp này thấp hơn cấp Kiện tướng Quốc tế (IM) và cấp Đại Kiện tướng Quốc tế (IGM). Tuy nhiên, tại châu Á thì cấp FM và IM đều gọi chung là Quốc tế Đại sư và cấp IGM được gọi là Đặc cấp Quốc tế Đại sư.
    [9] Trước khi giải diễn ra, ông không có tiền để tham dự. Ông Quách Anh Tú - Chủ tịch Liên đoàn Cờ TP.HCM, một kỳ thủ nổi danh từ trước năm 1975, được mệnh danh là Lão Ngũ trong nhóm cờ Võ Đang Thất hiệp, cũng là một Quốc tế Kỳ sư. - đã cho ông mượn 500 USD và giao hẹn: "Nếu đi đánh thắng có tiền thưởng thì trả lại, nếu đánh thua thì cho luôn!".
    [10] Tại giải này, ngoài Mai Thanh Minh, 2 kỳ thủ xếp sau ông trong “Phi Hoa duệ”, đều là người gốc Việt, gồm Đặng Thanh Trung (Pháp) và Nguyễn Hữu Phúc (Canada). Cộng với các thành tích của các kỳ thủ Việt Nam, kể từ sau giải này, giải thưởng phải đổi thành "Phi Hoa Việt duệ".
    [11] Thành tích này mãi đến năm 2009 mới có kỳ thủ Nguyễn Thành Bảo vượt qua với ngôi vị Á quân tại giải Vô địch Thế giới lần thứ 11.
    [12] Quán quân Giải Vô địch Cờ tướng Thế giới lần 3 (1993).
    [13] Quán quân Giải Vô địch Cờ tướng Thế giới lần 2 (1991), Á quân Giải Vô địch Cờ tướng Thế giới lần 3 (1993)
    [14] 5 lần đoạt Quán quân Giải Vô địch Cờ tướng Thế giới lần 1 (1990), lần 4 (1995), lần 5 (1997), lần 7 (2001), lần 9 (2005)
    [15] Á quân Giải Vô địch Cờ tướng Thế giới lần 5 (1997), 3 lần đoạt Quán quân Giải Vô địch Cờ tướng Thế giới lần 6 (1999), lần 8 (2003), lần 10 (2007)
    [16] 2 lần đoạt Á quân Giải Vô địch Cờ tướng Thế giới lần 1 (1990), lần 7 (2001)


    (wikipedia)

  2. Các thành viên đã cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích này:

    Bắc Bình Vương (11-23-2015)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    Tam liên quán Mai Thanh Minh

    (sưu tầm)


    CON NHÀ TÔNG, KHÔNG GIỐNG LÔNG CŨNG GIỐNG CÁNH

    Đầu những năm 1950, ở vùng Bà Chiểu (Sài Gòn) có một anh công nhân chơi cờ khá cao. Anh mới trên 30 nhưng ai cũng tưởng anh đã ngoài 50 ! Đó là Mai Văn Phú, công nhân Sở Trường Tiền Gia Định. Hồi đó người chơi cờ ít biết đến sách vở, thế mà anh rất tinh tường Quất Trung Bí, Mai Hoa Phổ. Khi sống ở Hà Nội, anh từng quen thân với các cao thủ đất Thăng Long như Nguyễn Thi Hùng, Trương Trọng Bảo, Đặng Đình Yến, Nguyễn Tấn Thọ. Rất tiếc cuộc sống nghèo khó đã không cho phép anh tiến xa hơn trình độ của một kỳ thủ hạng trung.

    Mai Thanh Minh sinh năm 1957 tại Bà Chiểu, chính là người con thứ tư của anh Phú. Được cha tận tình chỉ bảo nên Minh đã sớm bộc lộ năng khiếu chơi cờ từ lúc 12, 13 tuổi.


    NHỮNG THỬ THÁCH ĐẦU ĐỜI

    Mấy năm sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ở vùng ngã tư Phú Nhuận xuất hiện một tay cờ trẻ có vầng trán cao, đôi mắt sáng nhưng mặt vàng như nghệ. Chàng trai vốn là thanh niên xung phong, bị sốt rét nặng nên phải đưa về gia đình điều trị. Sau khi đỡ bệnh, chàng trai bắt đầu luyện tập chơi cờ trở lại và chẳng mấy chốc đã trở thành cao thủ nhất vùng.

    Dạo đó tại vùng cầu chữ Y có một tay cờ trẻ tên là Chung Cường. Anh ta nghe tiếng Minh cao cờ liền tìm đến thử tài. Lúc đầu hai bên chơi dè dặt nên sau mấy mươi hiệp vẫn cầm đồng. Nhưng Minh càng đánh càng hăng, đánh Chung Cường hết phương chống đỡ. Ngoài cuộc đọ tài này, Minh còn gặp nhiều tay cờ trẻ khác háo hức kéo đến khiêu chiến và cũng đều bại trận dưới tay Minh.


    BUỔI PHÁT THƯỞNG KỲ LẠ

    Mùa xuân năm 1980, phòng TDTT Phú Nhuận tổ chức giải cờ mừng Xuân. Kết quả không có gì bất ngờ vì Mai Thanh Minh, Nguyễn Văn Dũng và Lê Văn Kiết là 3 cao thủ địa phương đã chia nhau những thứ hạng đầu. Thế nhưng buổi phát thưởng đã không tổ chức theo kiểu bình thường. Sau khi Ban Tổ Chức giải báo cáo kết quả, người ta mời một ông khách - nghe đồn là ở cấp trên xuống - phát biểu ý kiến. Ông khách chẳng phát biểu gì mà kêu mang 3 bàn cờ ra để ông đánh đồng loạt với 3 người đoạt giải. Thấy chuyện lạ, dân mê cờ kéo đến xem đông nghẹt. Kết quả cuộc đấu biểu diễn hai bên hòa nhau, trong đó Minh phải thủ hòa với ông khách. Tuy đó chỉ là một cuộc đấu vui, nhưng Minh đã sớm nhận ra trình độ mình còn non kém.


    THẮNG LỢI BẤT NGỜ VÀ KHỔ LUYỆN

    Một bước ngoặt lớn đối với Minh tại giải vô địch toàn thành năm 1985 đã giúp Minh vươn lên nhanh chóng. Tại giải này, kỳ thủ được nhiều người tin tưởng sẽ giành chức vô địch chính là Trần Quới. Nhưng bất ngờ đã xảy ra, Trần Quới bị Nguyễn Văn Xuân đánh bại, rồi sau đó lại bị Lê Văn Bình cầm hòa. Minh tận dụng ngay cơ hội, vượt lên đoạt chức vô địch. Từ đó Minh chính thức bước vào hàng ngũ những cao thủ hàng đầu đất Sài Gòn. Tiếp tục khổ luyện, ngoài việc nghiên cứu kỳ thư, Minh còn được nhiều vị sư bá truyền đạt biết bao kinh nghiệm quý báu. Và khi giải toàn quốc được tổ chức lần đầu tiên vào năm 1992, Minh đã khẳng định được mình, xuất sắc giành ngôi quán quân.


    CÔNG LỰC CỦA 4 NHÀ VÔ ĐỊCH TRUNG QUỐC

    Làng cờ Trung Quốc rất hùng hậu, nếu kể hàng cao thủ phải có đến 500. Trong số này có khoảng 100 người được xếp hàng Đại Sư, và hơn 10 người là Đặc Cấp Đại Sư. Nếu coi hệ số là biểu hiện công lực, thì phải trên 2300 điểm mới được xem là Đại Sư. Vậy công lực của 4 nhà vô địch Trung Quốc ra sao mà Minh đã bức hòa được họ? Xin giới thiệu tóm tắt như sau:

    1. ĐCĐS Lữ Khâm: hệ số cao nhất Trung Quốc hiện nay (năm 1994) 2556. Đấu với Minh 2 ván ở giải đồng đội châu Á tại Macau năm 1994, mỗi người thắng 1 ván.
    2. ĐCĐS Triệu Quốc Vinh: hệ số xếp hạng 2 Trung Quốc 2534. Giải thế giới đánh ở Bắc Kinh năm 1993, đấu với Minh 1 ván, đi tiên bị Minh bức hòa.

    3. ĐCĐS Từ Thiên Hồng: hệ số xếp hạng 5 Trung Quốc 2502. Cũng đi tiên và bị Minh bức hòa tại giải thế giới năm 1993.

    4. ĐCĐS Hứa Ngân Xuyên: hệ số xếp hạng 9 Trung Quốc 2437, đánh hòa với Minh 2 ván tại Macau năm 1994.

    Các nhà vô địch Trung Quốc kể trên đều được làng cờ Tướng thế giới xưng tụng là Kỳ vương vì họ đã từng giành chức vô địch thế giới. Thế mà Minh đấu hòa được với họ, rõ ràng công lực của Minh rất cao. Và mới đây, với thành tích 3 lần liên tiếp vô địch A1 toàn quốc (tam liên quán), Minh xứng đáng là gương mặt tiêu biểu nhất của làng cờ Tướng Việt Nam hiện nay.

  4. Các thành viên đã cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích này:

    Bắc Bình Vương (11-23-2015)

  5. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    Như một người giữa muôn người

    (sưu tầm)


    Bài này không có ý định viết về một ngôi sao thể thao, mà viết về một con người đã chọn thể thao làm nghề của mình, đơn giản như anh nói: "Người nào cũng phải có nghề. Tôi cũng vậy, phải có công việc của mình". Anh đã sống, đã vui buồn với nghề nghiệp ra sao, chắc cũng có nhiều người tò mò muốn biết ...


    Trên mảnh đất uốn cong hình chữ S, từ đời này sang đời khác, cờ Tướng được cả triệu người chơi. Nhưng mãi tới mùa đông năm 1992, các danh thủ khắp Bắc Trung Nam mới có dịp "anh tài hội ngộ".

    Vào năm ấy, đoàn cờ Tướng từ Sài Gòn ra Đà Nẵng dự giải có tên Mai Thanh Minh. Tên đã đẹp, kỳ nghệ đã được đồn đại nhiều, nên tôi tưởng tượng đó hẳn là một bậc quân tử phong lưu, đẹp trai, xuất thân từ thành phố nổi tiếng là "Hòn ngọc Viễn Đông".

    Nhưng đến khi diện kiến thì ... tôi ngã ngửa. Đó là một người đàn ông có khuôn mặt hốc hác, nước da vàng tái của người bị sốt rét, mới 35 tuổi mà nom già trước tuổi, khoác bộ quần áo sơ sài lụng thụng trên một thân thể gầy còm, trái ngược hẳn với những bộ com-lê, cà-vạt, mũ phớt chỉn chu của các bậc kỳ lão từ Hà Nội vào. Một dị nhân, một quái kiệt chăng? Mãi rồi tôi mới biết, sau giải phóng anh từng đi thanh niên xung phong 4 năm, rồi bị những cơn sốt rét rừng quật ngã. Thế nào là sốt rét rừng, chỉ có ai đã từng trải qua mới thấm thía hết nỗi kinh sợ đối với căn bệnh này, nó làm người ta chập chờn giữa cái sống và cái chết, vắt cạn sức và làm biến đổi hẳn cơ thể của con người dù người đó đang ở độ thanh xuân. Anh buộc phải xuất ngũ. Có lần tôi lấy làm tiếc cho sức khỏe của anh, anh vẫn còn đùa được: "Thì cũng nhờ bị vậy nên mới được đánh cờ cho tới giờ !".



    Những trận tỷ thí sôi động trên kỳ đài (với những tên tuổi lẫy lừng như Ba Ngoan, Giáo Hội, Hà Quang Bố, Hứa Văn Hải rồi tới Phạm Thanh Mai, Lý Anh Mậu, Trần Quới, ...) cùng với những chuyến du đấu của các kỳ vương Trung Quốc, Hồng Kông đã biến đất Sài Gòn trở thành trung tâm cờ Tướng miền Nam từ đầu thế kỷ đến nay. Thân phụ của anh - ông Mai Văn Phú, quê Nam Định, vào Sài Gòn sinh sống - cũng là người say mê cờ, có lẽ say mê từ thuở ông còn sống trên đất Bắc (vì ông cũng là bạn cờ với những tay cờ cự phách Bắc kỳ như Nguyễn Thi Hùng, Đặng Đình Yến, Nguyễn Tấn Thọ, ...). Nghe nói sau này, khi Mai Thanh Minh ra thi đấu ở Hà Nội, ông Nguyễn Tấn Thọ đã đưa anh tới thăm ngôi nhà ở phố Huyền Trân Công Chúa (nay là phố Bùi Thị Xuân) mà xưa kia bố anh từng sống. Ông Mai Văn Phú ngày ấy là công nhân, tuy sống vất vả nhưng cũng đã kịp truyền niềm đam mê cờ cho đứa con thứ tư mới 13 tuổi của mình là Mai Thanh Minh !

    Sau khi xuất ngũ, tay trắng, sức kiệt, nhưng niềm đam mê cờ trong anh vẫn còn nguyên vẹn. Như anh tâm sự: "Tôi chơi cờ từ hồi đó riết tới giờ, không có nghỉ, không có bỏ giải nào hết !". Chơi với không ít danh thủ, những tay cờ giang hồ, dần dà anh nổi tiếng vùng Phú Nhuận. Từ năm 1985 đến 1988 liên tiếp lên kỳ đài, Mai Thanh Minh được coi là tay cờ cự phách của đất Sài Gòn.


    Quay lại với giải cờ Tướng vô địch toàn quốc năm 1992, Sài Gòn cử ra 7 danh thủ là Diệp Khai Nguyên, Nguyễn Bá Hùng, Dương Nghiệp Lương, Mong Nhi, Mai Thanh Minh, Dương Thanh Danh. Từ hồi nào tới giờ chưa khi nào có cuộc cờ lớn như như thế, nên người Đà Nẵng vào xem rất đông. Cuộc tranh tài sôi nổi vô cùng. Danh thủ kỳ tài của Đà Nẵng là Trần Văn Ninh quần thảo không chút nao núng với tất cả các cao thủ Sài Gòn. Ván quyết định cuối cùng để tranh ngôi vô địch là giữa Trần Văn Ninh và Mai Thanh Minh. Hai bậc cao thủ chẳng lạ gì nhau. Có lần ngay tại Sài Gòn, Ninh đã gặp Minh trong một trận gây chấn động với 10 ván đấu liên tiếp, hai bên bất phân thắng bại !

    Hồi đó tôi làm trọng tài bàn 1 nên may mắn được thưởng thức kỳ nghệ của hai kỳ thủ lừng danh này. Mai Thanh Minh thường ngồi bất động, hai tay vòng trước ngực, người nhô hẳn ra phía trước. Nét mặt cương nghị, dù thắng thế hay nguy nan đều điềm tĩnh đến kỳ lạ. Cả hai quần nhau trên bàn cờ ác liệt. Ván cờ hay và cuốn hút tới mức hàng trăm người bên ngoài chen lấn cố sức đẩy ào cửa để tràn vào xem. Ban tổ chức vất vả lắm mới đẩy lùi được họ ra ngoài. Rốt cuộc Trần Văn Ninh thua, nhường chức vô địch quốc gia lần đầu tiên cho địch thủ của mình. Tôi cũng không rõ ván thua đầy kịch tính đó đã tác động tới Trần Văn Ninh lớn tới mức nào, nhưng chỉ biết liên tiếp các năm sau tuy họ vẫn gặp nhau ở các giải vô địch quốc gia, nhưng chưa bao giờ Ninh có thể vươn tới chức vô địch dù chỉ 1 lần, trong lúc Mai Thanh Minh đoạt tới 5 lần từ đó tới nay.

    Từ đó, anh đi tới đâu cũng có người thách đấu. Có lần vừa thi đấu ở Trung Quốc về, đang ngồi nói chuyện thì cửa bật mở, một đám 5 - 7 thanh niên ào vào, đòi được "đọ với ông Minh vài ván". Điều đó cũng dễ hiểu, vì sau những ván anh tranh hùng ngang ngửa với những tên tuổi lẫy lừng của Trung Quốc như Lữ Khâm, Triệu Quốc Vinh, Từ Thiên Hồng, Hứa Ngân Xuyên, thì trên kỳ đàn thế giới không ai là không biết tên anh ! Anh là kỳ thủ đi thi đấu quốc tế nhiều nhất và cũng đem về nhiều thành tích cho đội tuyển cờ Tướng Việt Nam. Năm 1994, anh trở thành kỳ thủ nam Việt Nam đầu tiên được phong danh hiệu Quốc tế đại sư.


    Tuy thế mấy ai biết được nơi gia đình anh (gồm có mẹ già và các anh chị) đang sống không thể gọi là nhà ! Nằm trong một cái hẻm nhỏ, dùng mấy cây gỗ gác ngang sang hai ngôi nhà hai bên rồi đặt lên những tấm tôn rách phế liệu người ta thải ra, bốn bên quây tạm ván cũ làm vách, nền nhà chính là nền đường bằng đất nên vẫn còn chỗ lõm chỗ lồi. Tất cả quây quần, chen chúc, bữa đói bữa no trong bấy nhiêu năm.

    Lần đầu tiên có tên đi thi đấu giải vô địch thế giới tại Bắc Kinh vào mùa xuân năm 1993, Minh không có lấy một đồng trong túi. Ông Quách Anh Tú - chủ tịch liên đoàn cờ TP.HCM - đưa cho anh 500 USD và giao hẹn: "Nếu đi đánh thắng có tiền thưởng thì trả lại, nếu đánh thua thì cho luôn !". Câu nói ấy khiến anh vững tâm cầm tiền mua vé máy bay. May sao lần ấy thi đấu được giải, sau khi trả nợ cũng còn dư được ít nhiều. Nhưng số tiền dư đó cũng chỉ tạm đủ dùng vào việc sửa sang nhà cửa, chả dám đãi đằng gì. Anh tâm sự: "Nghề cờ cũng như các nghề khác, có lúc sướng, lúc khổ, mình phải sẵn lòng chấp nhận thôi".

    Từ năm 1992 tới năm 1995, Mai Thanh Minh liên tiếp đoạt ngôi vô địch quốc gia. Nhưng đến đầu năm 1996, giải vô địch quốc gia diễn ra tại Hà Nội, mọi người rất ngạc nhiên khi thấy anh tụt xuống hạng 7 và không ít người nghĩ rằng danh thủ này đã "hết pin". Sau mới biết, trước ngày Minh đi đấu thì người anh ruột qua đời. Cái chết của người anh đè nặng lên tâm trí khiến Minh không còn lòng dạ nào tập trung thi đấu. Gia đình anh nghèo quá, mẹ anh già nua, hết người này tới người khác ốm đau. Ngay trước khi anh đi giải ở Hawaii, lại thêm một người chị nữa của anh vĩnh biệt dương gian. Cái nghèo, cái khổ không buông tha gia đình anh !

    Nhưng rồi "trời cũng có mắt" đối với con người này, bởi nói cho cùng thì chính sự tận tâm, hết lòng vì cờ của anh đã góp phần làm vẻ vang cho nền thể thao nước nhà, nhất là trước một Trung Hoa hùng mạnh thách thức cả thế giới. Cứ như đã "khổ tận" thì cũng có ngày "cam lai". Đến năm 1998 anh vô địch quốc gia một lần nữa. Như thế trải qua 7 lần tổ chức giải thì anh đã 5 lần giành được ngôi cao nhất, đó là một thành tích mà phải đến năm 2008 thì danh thủ Trịnh A Sáng mới vượt qua được ! Cũng năm 1998 anh được mời dự giải Phật Thừa bôi, một giải cờ Tướng có giải thưởng cao bậc nhất thế giới. Năm đó anh xếp hạng 10. Và năm 1999 anh được đặc cách tham gia giải này lần thứ 2 và giành được hạng 3, nhận được món tiền thưởng 19.000 USD, sau khi tặng quỹ từ thiện 3000 anh cũng còn được 16.000. Giải thưởng đó là một gia tài lớn mà chưa bao giờ anh dám mơ tới. Ngôi nhà bây giờ được sửa khang trang hơn, đã có điện thoại để gọi đi nơi này nơi kia và lần này anh có thể vui vẻ chiêu đãi bạn bè. Anh trích tiền tặng nhiều người, anh nhớ tới những người đang ốm đau, những người thầy nâng đỡ dìu dắt mình. Đó không chỉ là đồng tiền mà là tấm lòng của anh đối với những người đã cùng mình trải qua thời buổi gian truân.



    Đã kề tuổi 50, lăn lóc trong "nghề cờ" cũng đã 3 thập kỷ có lẻ. Cay đắng ngọt bùi đều từng nếm trải, bước chân đã in khắp đất nước cũng như trên các nẻo đường quốc tế, Mai Thanh Minh vẫn cứ y như thế: giản dị, chân thành, hơi luộm thuộm, nói năng phải phép. Chung quanh thật là ồn ào, nhưng anh vẫn đắm chìm trong thế giới cờ của mình, những lời ca ngợi cũng chỉ như gió thoảng bên tai. Đánh cờ có thể để kiếm sống, có thể để được tôn vinh là người anh hùng khi đoạt huy chương, và cũng có thể chỉ là để thỏa mãn lòng đam mê khao khát, nó tùy theo quan niệm và tâm linh của mỗi con người. Ở Mai Thanh Minh tất cả đều đơn giản bởi anh luôn coi mình là một người lao động, không cao mà cũng không thấp hơn ai. Mỗi một con người đều có một sở thích, có một khả năng, có thể làm việc bằng trí óc, có thể bằng tay chân. Chỉ có điều là làm với niềm vui thích, say sưa, chăm chỉ và thủy chung với công việc mà mình đã lựa chọn.

  6. Các thành viên đã cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích này:

    Bắc Bình Vương (11-23-2015)

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •