Nếu bạn thấy Diễn đàn có ích, hãy cùng chia sẻ trên các mạng Xã hội nhé!
Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 26

Chủ đề mới: Hồ Vinh Hoa tượng kỳ nhân sinh

  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài

    Hồ Vinh Hoa tượng kỳ nhân sinh

    Theo: nghiadiamusuong

    Sau "hồi ký của Vương Gia Lương", tôi định dịch tiếp quyển 'Hồ Vinh Hoa tượng kỳ nhân sinh". Quyển này có lẽ là quyển đầy đủ nhất về Hồ Vinh Hoa từ khi ông còn nhỏ cho tới khi thành danh Tuy nhiên quyển sách quá dày, lại ở dạng file pdf nên rất mất công, tôi post demo thử, nếu nhiều người hoan nghênh thì sẽ dịch tiếp , không thì



    HỒ VINH HOA TƯỢNG KỲ NHÂN SINH


    TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
    NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
    LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: k400201@dichnhac.com



    HỒI 1: TIỂU KỲ TINH



    Một buổi chiều những năm 56 của thế kỷ 20, tại một sới cờ trên đường Thuận Xương, chủ sới là một trung niên tuổi ngoài 40, một người thường gọi ông là ông chủ Quách. Kỳ nghệ của ông cũng thuộc hạng cao thủ của giới cờ nghiệp dư. Bày sới cờ là thú vui tiêu khiển của ông, cũng là để kiếm thêm thu nhập. Phí chơi cờ mỗi bàn thường là 2 phân tiền. Chỉ khi nào thiếu khách chơi cờ, ông chủ mới bồi tiếp khách chơi cờ vài ván. Chiều hôm đó, sới cờ cũng ảm đạm, chỉ có vài khách chơi. Trong đó, có một bàn là 2 cao thủ của giới nghiệp dư, một người là lão nhân có tuổi, một là một thanh niên. Ván ấy đã đánh mấy chục hiệp, đang tiến vào giai đoạn tàn cuộc. Lão nhân đã cảm thấy cục diện ván cờ bất lợi cho mình, đang đối diện với nguy cơ thua cờ, lão muốn tìm cách cứu vãn ván cờ, nhưng lão cùng mọi người xung quanh đều nghĩ rằng, chẳng thể có cách nào có thể cứu vãn được ván cờ nữa rồi. Lúc ấy, có một cậu bé vẫn đang mặc bộ đồng phục học sinh bước qua, vô tình cậu giẫm phải chân người thanh niên, người thanh niên bực tức nói: “tiểu quỷ, đi đứng cho cẩn thận chứ”. ‘xin lỗi chú, xin lỗi chú” cậu bé liên miệng nói, “cháu vội qua xem ván cờ nên không để ý, mong chú bỏ qua’.
    Người thanh niên chuyển giận thành vui nói: “cái miệng của tiểu quỷ thật ngọt, cậu qua xem cờ, vậy cậu cũng biết chơi sao?”
    “Biết chứ chú, không biết thì cháu qua làm gì?” cậu bé nhanh nhảu trả lời
    “Vậy cậu nói xem bên nào đang ưu” người thanh niên muốn thử cậu bé, xem có phải là cậu bé đang nói khoác hay không?
    Nghe thấy câu chuyện của hai người, lão nhân, đối thủ của chàng thanh niên bèn nói: “cậu bảo cậu bé lại xem cục diện, không phải đã làm khó cậu bé hay sao? Nếu cậu ta muốn xem cờ, cứ để cậu ta xem, đừng nói linh tinh nữa”.
    Nghe vậy chàng thanh niên cũng chẳng nói gì nữa. Lão nhân đang đau đầu về thế cờ của mình. Bỗng lão ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt ông, một khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt to đen láy, ở cậu bé đó toát lên một vẻ thông minh, lanh lợi. Vừa nhìn thấy cậu bé, lão đã nhận ra ngay, đó là cậu bé học cùng trường với cháu lão, tên gọi Hồ Vinh Hoa, là quán quân trường tiểu học Cát an lộ. “Sức cờ của cậu bé rất khá, vì sao không nhờ cậu giúp sức, thử xem cậu có cách gì xoay chuyển cục diện không?” nghĩ vậy, lão nhân bèn nói: “A, tiểu bằng hữu, cậu có phải là học sinh trường tiểu học Cát an lộ không?”
    “Dạ, đúng ạ” Hồ Vinh Hoa gật đầu nói.
    “Có phải cậu là quán quân cờ tướng trường Cát an lộ đó không?”
    “Dạ, đúng ạ, ông ơi vì sao ông biết chuyện đó?” Hồ Vinh Hoa hiếu kỳ hỏi.
    ‘Haizz, cháu của lão cũng học trường đó, giải đó nó chỉ xếp thứ 6, hôm nhà trường phát thưởng cho 6 người đứng đầu, nhìn thấy cậu được phát giải nhất, nên vừa nhìn là lão nhận ra ngay”.
    “A, thì ra là như vậy, ông ơi, ông cũng thích chơi cờ sao?” Hồ Vinh Hoa bỗng chốc có cảm giác thân thiết với lão nhân.
    “Đúng vậy, lão đã chơi mấy chục năm, nhưng mãi vẫn vậy. Ván này xem ra lão thua rồi, cậu thử xem giúp lão, có cách gì cứu vãn được không?” cuối cùng lão nhận cũng mở lời yêu cầu.
    “Được ạ, nhưng… hai người có đánh tiền không ạ?” Hồ Vinh Hoa rất có tâm nhãn, sợ chỉ điểm ván cờ, ảnh hưởng tới chuyện thắng thua, làm cho đối thủ chơi bực tức.
    “Không có chơi tiền, chỉ mất 2 phân tiền sới, cậu yên tâm đi, thắng thua đều do lão trả tiền” lão nhân thẳng thắn nói. “Lão chỉ muốn xem ván này có cách gì cứu vãn nữa không thôi?”, và quay sang chàng thanh niên lão nhân tiếp lời: “Như thế được chứ? Dù thế nào lão cũng nhận thua, tiền sới sẽ do lão trả”.
    Chàng thanh niên thầm nghĩ: “nếu lão đã nhận thua, tiền sới cũng do lão trả, vậy thì được thôi”, chàng cũng muốn xem cậu bé kia có cách gì cứu vãn cục diện không, bèn nói: “được thôi, được thôi, cậu bé có thể qua giúp lão, nếu chuyển bại thành thắng, tiền thắng sẽ do tôi trả”, chàng tự tin mình là cao thủ nghiệp dư, làm sao có thể thua thằng bé kia được.

    “Được thôi, để cháu xem” Hồ Vinh Hoa hồ hởi nói. Vốn dĩ, trong đầu cậu bé đã có dự liệu trước, nhưng cậu sợ mình nhầm, nên xem lại cho chắc chắn. Chàng thanh kia luôn nghĩ rằng bên đỏ nhất định thắng, bèn nói với Hồ Vinh Hoa: “tiểu quỷ, đừng xem nữa, hình cờ này cho dù lão kỳ vương Tạ Hiệp Tốn có tới đây cũng chẳng thể cứu vãn”.
    Mọi người xung quanh đó cũng nhao nhao bàn tán, tuyệt đại đa số đều cho rằng cờ đen vô phương cứu chữa. Có người còn nói: “đừng đùa thằng bé nữa, xếp bàn khác đi”. Lúc này, ông chủ Quách cũng bước lại xem náo nhiệt. Mắt thấy dáng vẻ thông minh, lanh lợi của Hồ thì rất thích, bèn nói: “tiểu bằng hữu, cậu là quán quân trong trường tiểu học thì trình cờ nhất định rất khá. Hàng xóm của lão là “kỳ đàn tổng tư lệnh” Tạ Hiệp Tốn tiên sinh, bình sinh một đời rất thích kết giao kỳ hữu, bồi dưỡng nhân tài cờ tướng, đặc biệt yêu thích thiếu niên kỳ thủ thiên tài, nếu hôm nay cậu có thể giúp lão bá đây đẩy lui cường địch, đợi khi nào có thời gian rỗi, nhất định lão sẽ dẫn cậu đi gặp “tổng tư lệnh”.
    Trong lòng Vinh Hoa bỗng chốc rất vui mừng: “A còn có “kỳ đàn tổng tư lệnh” sao, như vậy kỳ nghệ của người đó nhất định rất uyên thâm, nếu có thể được đi gặp “tổng tư lệnh”, xin người đó chỉ giáo, thật quá tốt a”, nghĩ vậy cậu liền nói với ông chủ Quách: “ Thật thế sao lão bá?, như thế quá tốt, quá tốt, đa tạ hảo ý của lão bá”
    Ông chủ Quách lại nghiêm giọng nói: “cậu đừng có vội mừng, muốn được gặp “tổng tư lệnh”, phải xem trình độ của cậu thế nào đã”.
    “Được ạ, được ạ” Hồ Vinh Hoa liến thoắng trả lời, rồi cậu lại hỏi: “bây giờ tới cờ đen đi phải không ạ?”
    “Đúng vậy” lão hán kia trả lời
    “Chú ơi, cờ đỏ là của chú phải không?” Hồ Vinh Hoa quay sang hỏi người thanh niên kia.
    “Đúng vậy ”
    “Chú khẳng định là cờ chú nhất định thắng sao ?”
    “Đương nhiên rồi ”
    “Cháu lại không nghĩ vậy đâu, nếu chú thua, tiền sới chủ trả phải không ” Hồ Vinh Hoa cố ý trêu người thanh niên kia.
    “Chú nói rồi, nếu cậu thắng, đương nhiên là chú trả, còn nếu cậu thua, tiền sới cậu phải trả đấy :-” ) người thanh niên có ý đùa Hồ Vinh Hoa
    “không, không, lão nói rồi, bất luận kết quả thế nào, tiền sới sẽ do lão trả ) lão hán vội nói, “tiểu bằng hữu, cậu yên tâm đi”.
    “tiểu quỷ đi mau đi” người thanh niên kia vội thúc giục.
    Hình cờ lúc này, bên đỏ có song sỹ, song xe, song mã đối song xe, pháo mã của bên đen. Bên đỏ đang có thế công rất mạnh, các quân bố trí tương đối đẹp, nhưng nếu nhìn kỹ, bên đen vẫn có cơ phản kích.
    “Ây, nếu lão bá và chủ đã nói vậy, cháu yên tâm rồi”, và cậu vội đi xe 1 bình 4, ăn sỹ chiếu tướng. Những người đứng xung quanh đó đều thất sắc, không hiểu là nguyên cớ gì. Chỉ có ông chủ Quách là mỉm cười gật đầu. Người thanh niên kia chỉ còn cách thoái mã ăn xe, bởi khi đó tướng không thể xuất, và cũng không thể hạ sỹ ăn xe.
    “a, xe đổi sỹ, chơi gì kỳ vậy :o ” có người nhao nhao nói.
    “Mọi người đừng vội, cứ xem tiếp đi” Hồ Vinh Hoa vừa nói vừa đi xe 4 bình 5, ăn sỹ chiếu tướng, tướng đỏ vội bình 4.
    Hồ Vinh Hoa vội tiến xe 1 chiếu tướng. Tướng đỏ tiến 1. Xe đen vội bình 6 đâm đầu vào miệng tướng”.
    Mọi người lại một phen kinh ngạc, “đâm đầu tự sát sao” có tiếng ai đó vọng lên.
    Người thanh niên vui ra mặt, thoái tướng ăn xe và cười nói: “cậu cho thì tôi xin nhận”
    Lúc này cơ bên đen đã mất cả hai xe, chỉ còn một con hắc mã nhập trận địch.
    “Chỉ còn một con mã, tính gì nữa đây” người thanh niên đắc ý nói. Ông chủ Quách cũng thầm nghĩ, mất đi hai xe đánh tiếp thế nào đây ?
    “Tiểu bằng hữu, nhận thua thôi” lão hán cảm thấy không còn hi vọng
    Hồ Vinh Hoa cười nói: “để cháu đánh tiếp”, rồi đi mã 3 tiến 4, ngọa tào chiếu tướng.
    Tướng đỏ không biết làm sao, đành phải thượng một, tránh miệng mã đen. Lúc này ông chủ Quách ngầm gật đầu, tán thưởng một nước mã hay. Và Hồ Vinh Hoa đi tiếp pháo 3 tiến 8, chiếu tướng tuyệt sát, quả là một nước mã hậu pháo kinh thiên động địa. Lúc này mọi người cùng đồng thanh reo: “tuyệt diệu, tuyệt diệu”.
    “Tiểu quỷ, thật lợi hại, hóa ra không phải là cho không 2 xe”
    Lão hán kia vội ôm chầm lấy Hồ Vinh Hoa nói: “thật không đơn giản, không đơn giản, ván này cậu đã phản bại thành thắng rồi, cậu đi mấy nước cờ giống như liên hoàn kế, nước phế song xe quả là cao mình, lão nghĩ mãi không ra nước này, vậy mà cậu vừa nhìn đã nhận ra, cậu đúng là thiên tài”
    Lần sửa cuối bởi cscd113, ngày 07-24-2013 lúc 05:42 PM.

  2. 5 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    amorist (10-10-2014), bignasty (10-13-2016), cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    HỒI 1: TIỂU KỲ TINH

    Tiếp:

    TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
    NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
    LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: k400201@dichnhac.com



    Ông chủ Quách cũng tán thưởng: “quả là ghê gớm, cậu bé tên gì thế?”
    “Dạ, Hồ Vinh Hoa” Hồ Vinh Hoa đáp lời
    Là Cổ Nguyệt Hồ đó phải không? (Chữ Hồ gồm chữ Cổ bên trái, chữ Nguyệt bên phải :p)
    “Dạ, là Cổ Nguyệt Hồ ạ” Hồ Vinh Hoa đáp, rồi giải thích luôn tên cậu: “hai chữ Vinh Hoa chính là Vinh Hoa trong Vinh Hoa Phú Quý ạ”
    “Một cái tên rất hay, tương lai nhất định cậu sẽ trở thành “nhất đại kỳ vương”, năm nay cậu bao nhiêu tuổi ”
    “11 tuổi ạ”
    “Thế nhà cậu ở đâu?”
    “Bên khu Đức Thành, gần Tây môn ạ”
    “Ô, mới 10 tuổi mà kỳ nghệ đã cao vậy, lão chơi mấy chục năm còn không bằng cậu. Cậu giống như thiếu niên thiên tài, Tạ Hiệp Tốn tiên sinh nhất định sẽ rất thích, tôi sẽ nói với tiên sinh, khi có thời gian rảnh sẽ dẫn cậu tới đó” ông chủ Quách nói với Hồ Vinh Hoa.
    “Dạ được, dạ được, có thể đi bái kiến lão nhân gia thật là quá tốt ạ, cháu sẽ nghe theo lời của lão bá” Hồ Vinh Hoa dù còn nhỏ tuổi nhưng ăn nói rất chững chạc.
    “Tiểu quỷ, ban nãy thật không thể nhìn ra cậu, không ngờ cậu còn nhỏ tuổi vậy mà đánh rất hay, quả là thiên tài” người thanh niên bỗng lên tiếng
    “Thiên tài gì đâu ạ, cháu vốn dĩ không phải là thiên tài, còn nhớ mấy năm trước bố cháu dạy cháu và chị chơi cờ, nhưng cháu không thể đánh thắng nổi chị, nói ra cháu không thông minh bằng chị. Nếu cháu là thiên tài, thì ngay từ đầu chị đã không là đối thủ ” Hồ Vinh Hoa trả lời.
    “Thế bây giờ cậu đánh lại chị gái không ”
    “Đương nhiên bây giờ chị không phải là đối thủ của cháu”
    “Xem ra cậu đúng là thiên tài, nếu không thì làm sao chị gái không phải là đối thủ”
    “Uây, chú không hiểu chị cháu, sau khi học cờ, chị không còn tìm tòi đọc về cờ, không giống như cháu, rất có hứng thú với cờ, thường đọc về cờ, cho nên có tiến bộ, cờ có thể đánh tốt, không phải dựa vào thông minh, mà do sự nỗ lực của bản thân tìm tòi về kỳ nghệ” Hồ Vinh Hoa nói lời tự đáy lòng.
    Ông chủ Quách nghe hai người đối thoại, càng có cảm tình với Hồ Vinh Hoa, bèn nói: “cậu bé rất khá, người lên khen mà không tự đắc, còn biết đề cao kỳ nghệ, tuổi nhỏ đã có phẩm chất như vậy, sau này tất thành tài, cố gắng lên cậu bé, nhất định tiền đồ của cậu sẽ rất tốt”
    “Cảm ơn sự khích lệ của lão bá, cháu sẽ cố gắng ạ” Hồ Vinh Hoa cảm thấy ông chủ Quách thực tâm khích lệ mình, bèn nói: “lão bá, về sau khi học về, cháu có thể thường xuyên tới đây đánh cờ được không ạ?”
    “Được, đương nhiên được, rất hoan nghênh cậu tới đây” Ông chủ Quách mừng ra mặt
    Lão hán kia lấy hai phân tiền đưa cho ông chủ Quách và nói: “Ván này, lão đã nhận thua, tiền sẽ do lão trả”
    “Em nói rồi, em thua thằng bé thì tiền do em trả” người thanh niên khẳng khái nói, và móc tiền trả ông chủ.
    “Kha kha, hai người không cần phải đưa, hai người cất tiền đi, ván này em không lấy tiền, về sau cậu cứ tới đây chơi”
    “Cảm ơn lão bá” Hồ Vinh Hoa vui vẻ và lễ phép trả lời
    “Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, cứ coi như chúng ta là bạn vong niên” ông chủ Quách thành tâm thành ý nói.

  4. 4 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    amorist (10-10-2014), cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  5. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    HỒI 2: TRANH LUẬN VÌ HỌC CỜ

    TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
    NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
    LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: k400201@dichnhac.com




    Chiều hôm ấy, sau khi mẹ Hồ Vinh Hoa đi làm trở về, thấy chị lớn và em nhỏ đều ở nhà, bố Hồ Vinh Hoa từ lâu bị tê liệt nửa người, đi lại khó khăn, thường chỉ quanh quẩn ở nhà. Chỉ cần Hồ Vinh Hoa về nhà, là cả nhà sum họp.
    “Vinh Hoa đâu, vì sao vẫn chưa về?” Mẹ có chút lo lắng bèn hỏi chị gái Hồ Vinh Hoa.
    “Con không biết” chị gái trả lời
    “Trường đã tan học từ lâu, nó cũng phải về từ lâu rồi chứ” mẹ trong lòng rất rõ, trước đây khi bà đi làm về, các con bà đều đã ở nhà.
    “Có thể nó ở lại làm trực nhật” chị gái lên tiếng, vì đôi khi chị vẫn phải ở lại lớp làm mà.
    “Cho dù có làm trực nhất thì cũng về lâu rồi, làm gì mà mất nhiều thời gian thế” bởi bà biết rõ thời gian làm trực nhật trước đây của Hồ Vinh hoa
    “Vậy con không biết, chắc nó chơi bên ngoài” không còn cách nào khác, chị gái đành đoán như vậy.
    “Haizz, chắc nó lại kiếm chỗ nào chơi cờ rồi” Mẹ từ lâu đã biết Hồ Vinh Hoa rất thích chơi cờ. “Con với cái, suốt ngày chỉ cờ với cờ, không biết có đụng tới bài vở không?” bà mẹ vừa nói vừa đi đến bên chồng, hờn dỗi nói: “tất cả đều tại ông, tự dưng dạy chúng nó chơi cờ”
    “Bà ầm ầm cái gì thế, con nó chơi vài ván cờ thì có gì mà lo, nó đâu có đi gây chuyện thị phi bên ngoài đâu” ông bố lên tiếng bênh vực cậu con trai.
    “Ông ấy, ông chỉ được cái cưng chiều nó quá” giọng bà vợ có chút bực tức, nói xong bà bỏ đi làm cơm chiều.
    Sau khi bà làm xong cơm chiều mà Hồ Vinh Hoa vẫn chưa về, trong lòng bà rất sốt ruột, bèn quay sao nói với chồng: “Lão đầu tử, Vinh Hoa vẫn chưa về, không biết nó có xảy ra chuyện gì không nhỉ?”
    “Có thể xảy ra chuyện gì, không có chuyện gì đâu, chắc lại đang làm vài ván cờ đó”
    “Không biết nó có bị đụng xe không, thật làm tôi thấp tha thấp thỏm” bà mẹ vẫn không yên tâm. Bà tự nhận mình là người gánh vác gia đình, từ khi chồng bà liệt nửa người, tất cả mọi việc lớn nhỏ trong gia đình đều do bà quán xuyến
    “Không có chuyện gì đâu” ông chồng ôn tồn nói
    “Không được, tôi phải đi ra xem thế nào” bà mẹ vẫn không thể yên tâm, rồi quay sang nói với các con: “cơm mẹ làm xong rồi, hai đứa đói thì cứ ăn trước, mẹ ra ngoài tìm Vinh Hoa” nói rồi bà tất tả đi ra.
    Hồ Vinh Hoa sau khi xuất ra diệu thủ thắng ván cờ ấy, nếu đi về nhà luôn, thì sẽ chẳng về muộn tới thế, nhưng ông chủ Quách rất thích cậu, một vài người ở đó cũng muốn giữ cậu lại làm vài ván, thế là thể theo yêu cầu của nhiều người, ông chủ Quách để cho Hồ Vinh Hoa bày ba bàn cờ, mình cậu xa luân chiến với ba người. Người chơi có già, có trẻ, có trung niên nhưng bọn họ không vì thế mà giận Hồ Vinh Hoa, Hồ Vinh Hoa đương nhiên đồng ý đánh với tất thảy mọi người, nhằm nâng cao kinh nghiệm thực chiến. Ông chủ Quách cũng muốn dùng Hồ Vinh Hoa “câu khách”, bèn bày thêm vài bàn nhằm kiếm chút đỉnh. Tất cả các bên đều vui, cuộc xa luân chiến thật náo nhiệt. Hồ Vinh Hoa đối phó với mấy người chơi cờ, quân đi rất nhanh, thường chỉ mười mấy phút là xong ván cờ, mọi người dần dần bại dưới tay cậu, ván này xong ván khác lại bày ra, nhưng không ai thắng được cậu, ông chủ Quách vừa thu tiền phí, vừa cổ vũ người chơi. Càng chơi càng ham, Hồ Vinh Hoa chẳng để gì tới giờ về nhà nữa.

    Mẹ Vinh Hoa không biết tìm cậu ở đâu, nên đành đến trường hỏi xem sao. Bác bảo vệ trường hỏi bà tìm ai, bà bảo bà là mẹ của Hồ Vinh Hoa và nói giờ này cậu vẫn chưa đi học về. Bác bảo vệ bảo, trường đã tan từ lâu, cậu không có ở trường đâu, dù cho có làm trực nhật thì cũng đã về từ lâu. Bà mẹ thất vọng quay về, vừa đi bà vừa nghĩ tới các nơi tụ tập đánh cờ, của thể con bà đang la cà ở đó. May mà bà đi xe đạp, một loáng đã tới sới cờ, khi bà tới nơi, sới đã đóng cửa, chỉ còn vài lão hán đang ngồi nói chuyện phím. Bà hấp tấp hỏi mọi người có thấy một đứa học sinh khoảng 10 tuổi la cà ở đây chiều nay không? Một lão hán trong đó, ban nãy vừa chơi cờ với Hồ Vinh Hoa nói: “có đấy, có một cậu bé, tên cậu ta là Hồ Vinh Hoa”
    “Đúng rồi, nó là con tôi” bà mẹ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì Vinh Hoa cũng không xảy ra chuyện gì.
    “Nó đã ôm cặp sách về được một lúc rồi” lão hán lại nói thêm: “con bà đánh cờ hay lắm, bao nhiêu người ở đây đều bị nó đánh bại”
    “Ây, vậy sao? Cám ơn bác, chào bác” và bà vội vàng đạp xe về nhà.
    Đi được một đoạn bỗng bà nghe tiếng Hồ Vinh Hoa gọi thất thanh: “mẹ”
    “Hảo tiểu tử, còn dám vác xác về nhà sao”, bà dừng xe bực tức nói: “mấy giờ rồi mà còn chưa vác xác về nhà”
    “Mẹ, mẹ đừng giận, con chỉ ở ngoài kia đánh mấy ván cờ thôi mà” Hồ Vinh Hoa vội giải thích.
    “Mẹ biết, về nhà rồi nói tiếp”, trong lòng bà không muốn cậu giao du với mấy người ở sới cờ đó
    Khi bà mẹ và Vinh Hoa trở về nhà, chị gái cậu là người đầu tiên reo lên: “mẹ, mẹ, cuối cùng thì mẹ cũng tìm được nó về nhà”
    “chị nói linh tinh gì thế, em gặp mẹ ở ngoài kia chứ đâu” Hồ Vinh Hoa không biết bà mẹ ra ngoài là để tìm cậu
    “Được rồi, mẹ đã tới trường tìm con, con không có ở đó, mẹ mới tới sới cờ tìm, người ta bảo con đã đi về, nên mẹ mới đạp xe về và gặp con ở đó. Hảo tiểu tử, con chơi cờ tới quên giờ về, con có biết ở nhà mọi người lo cho con lắm không?” cơn giận của bà mẹ bắt đầu nổi lên.
    “Mau ăn cơm đi, tôi đói lắm rồi” ông bố không muốn Vinh Hoa bị mắng vì tội chơi cờ, nên cố ý nói vậy.
    “Không phải tôi nói rồi sao, cơm tôi đã nấu xong, nếu đói thì mọi người ở nhà cứ ăn trước, ông ấy, nếu bụng ông đói ông có thể kêu con gái lấy cho mà, thật là, sao cứ phải đợi tôi về” bà vợ có chút bực tức với ông chồng
    “Bố nói chờ mẹ và em về rồi cùng ăn, nên bố không ăn đó” cô chị vội giải thích
    “Cái gì, đợi mẹ con tôi về, nếu tôi và nó chưa về, vậy mấy người cứ chờ tiếp sao, thật là…”
    “Được rồi, được rồi, bà đừng giận, Vinh Hoa nó về rồi, cả nhà vui vẻ ăn cơm nào” ông chồng muốn xua đi cơn giận của vợ
    “Tôi không muốn ăn, Vinh Hoa không chịu nghe lời, đi học về là đi chơi cờ, không chịu về nhà làm bài tập, thế thì học cái gì? Ông ấy, ông cũng nên nói nó đi” cơn giận trong bà bắt đầu bùng phát
    “Hây, chỉ là vài ván cờ thôi mà, nó có phạm tội tày đình đâu?” ông chồng vẫn ôn tồn nói
    Nghe mẹ nói tới chuyện bài vở, Vinh Hoa liền lên tiếng: “Mẹ, bài tập con đã làm xong từ lúc còn ở trường rồi”
    “Con đừng nói láo, sao con có thể làm xong lúc còn ở trường, con nói làm xong rồi, vậy đưa đây mẹ kiểm tra”
    “Con không lừa mẹ, đây mẹ xem đi” Vinh Hoa đưa vở cho bà kiểm tra, bà im lặng giở vở ra kiểm tra
    Ông bố nháy mắt với Vinh Hoa: “con mau cùng chị đi dọn cơm đi”
    Chi gái cũng vội nói: “mau đi thôi”
    Thế là Vinh Hoa cùng chị gái vội vào phòng ăn dọn bàn

    Bà mẹ kiểm tra bài tập, xem xong bài tập môn ngữ văn, lại xem tiếp môn toán học, quả là tất cả bài tập Vinh Hoa đều đã làm xong, thầy cô giáo cũng chưa từng phê bình cậu, nhưng bà cảm thấy nét chữ có chút nguệch ngoạc, rõ ràng là viết vội, hey vì muốn nhanh để được đi chơi cờ, vội vàng làm bài tập, chỉ làm qua loa, cơn giận trong lòng bà lại trỗi dậy. Bà lại lục cặp sách và phát hiện ra trong đó có một bộ cờ tướng cắt bằng giấy cứng và một bàn cờ bằng da, bèn lôi tất cả ra, đưa cho ông chồng và nói: “Nhìn con ông xem này, tự nó làm một bàn cờ giấu trong cặp sách, suốt ngày đầu óc để trên bàn cờ thì học hành cái gì?”
    “Ai da, bà hà tất phải nổi nóng vì con chơi cờ, bài tập không phải là nó đã làm tốt rồi sao?”
    “Bài tập dù làm tốt, nhưng làm rất ẩu, còn chưa biết là đúng hay sai đâu?”
    “Ẩu một chút cũng không hề gì, chỉ cần không sai là được, bà kiểm tra cẩn thận lại xem”
    “Tôi chưa đủ việc hay sao mà còn đi kiểm tra, ông ngồi không không có việc gì làm, sao ông không kiểm tra đi?”
    “Được rồi, được rồi, để đó tôi kiểm tra, bà đưa bài tập của nó cho tôi nào”
    Bà đưa hai quyển bài tập cho ông và nói: “ ông kiểm tra cẩn thận đi, tôi đoán là sai không ít, còn bộ cờ này tôi đem đi đốt, tránh cho nó khỏi nghĩ tới cờ”
    Ông chồng vội nói: “Đừng đem bộ cờ của nó đốt đi, con nó rất tiết kiệm, nó rất muốn mua một bộ cờ, nhưng lại sợ tốn tiền gia đình, nên mới tự mình cắt bộ cờ đó, bà đem đốt đi, sẽ làm nó buồn lắm, thật không nên làm vậy”
    “Tôi mặc kệ, làm thế chỉ để nó không chơi cờ nữa” bà vội cướp lời ông và cầm bộ cờ đi xuống bếp
    Vinh Hoa và chị bưng mâm cơm từ dưới bếp đi lên, không để ý thấy trong tay bà mẹ cầm bộ cờ, vừa đặt mâm cơm xuống, cậu nghe bố nói: “Vinh Hoa, mẹ đem bộ cờ con để trong cặp xuống bếp đốt rồi”
    Vinh Hoa vừa nghe, trong lòng như có kim châm, thật như vậy sao? Mẹ làm vậy thật “quá đáng”, bộ cờ mình khó nhọc làm ra, vậy mà mẹ đem đi đốt. Nhưng nghĩ lại, vì sao mẹ làm vậy, không phải sợ mình chơi cờ ảnh hưởng đến việc học đó sao. Mẹ cũng là vì mình, chỉ trách mình không về nhà sớm hơn, nếu về nhà sớm một chút đã không xảy ra cơ sự thế này. Cá tính của Vinh Hoa giống bố, rất ôn hòa, cậu nói với bố: “đốt cũng chẳng sao ạ, dù sao con cũng không mất tiền mua”
    “Tiểu đệ, khá gớm, đốt đi bảo bối của em mà em vẫn có thể bình tĩnh đến vậy, đổi lại là chị, chắc chị đã bù lu bù loa lên rồi” Cô chị cũng rất thích chơi cờ, cô cho rằng chơi cờ không có gì là không tốt, chỉ cần không để ảnh hưởng tới việc học là được.
    “Chị, chị đừng nói nữa kẻo mẹ nghe thấy, lại giận bây giờ. Chúng ta đừng làm mẹ nổi giận nữa. Mẹ cũng là vì muốn tốt cho em, có bậc cha mẹ nào lại không yêu thương con mình đâu?”
    “Như thế về sau em còn chơi cờ không?” chị gái hạ giọng hỏi nhỏ
    “Có, đương nhiên là có chứ” Vinh Hoa không do dự trả lời
    “Như thế em không sợ mẹ giận sao?”
    “He he, em chỉ cần làm tốt bài tập, chơi cờ không để ảnh hưởng tới việc học, dần dần mẹ sẽ hiểu ra thôi” Vinh Hoa nói như vậy, rồi quay sang hỏi bố: “bố, bố thấy con nói đúng không?”
    “Rất tốt, bố vẫn cổ vũ con chơi cờ, đầu óc con rất thông minh, tiến bộ rất nhanh, tương lai không chừng con lại trở thành “đại quốc thủ” đây” ông bố khích lệ Vinh Hoa. Ban đầu ông dạy Vinh Hoa chơi cờ, chỉ là để cậu có thêm niềm vui, nhưng sau thấy con tiến bộ rất nhanh, ông nghĩ rằng con mình rất có tư chất về cờ.
    Câu chuyện của mấy bố con lọt vô tai bà mẹ, và giữa họ nổ ra một cuộc “đấu khấu nhỏ”
    “Hay cho lão đầu tử, tôi phản đối con nó chơi cờ, còn ông lại đi khích lệ nó chơi cờ, có phải là ông muốn tôi tức chết không? Ông đã không đi lại được, chẳng làm được việc gì, tôi dạy chúng nó, thật là cực khổ, cũng chỉ là tôi muốn sau này bọn chúng nên người, có học hành cho tốt, sau này chúng mới có tương lai, mới có thể thành gia lập nghiệp. Vinh Hoa rất thông minh, nhưng nếu cái thông minh đó dùng cho việc học, như thế nhất định rất có tương lai. Nhưng, cái thông minh đó, giờ nó ném vô bàn cờ, ảnh hưởng tới việc học, ông không những không nói nó, lại còn khích lệ nó chơi cờ, như vậy ý là làm sao?”
    “Tôi sức khỏe không tốt, tất cả mọi việc lớn bé đều do bà gánh vác, điều đó tôi biết, cũng rất cảm kích bà, nhưng bà cứ phản đối Vinh Hoa chơi cờ, bà cho rằng chơi cờ ảnh hưởng tới việc học, tôi e rằng điều này không đúng. Chuyện học của Vinh Hoa không phải vẫn tốt đó sao, bà xem bà tập của nó dù làm ẩu một chút nhưng đều đúng cả, không được điểm 5 thì chí ít cũng được điểm 4, thành tích học của nó rất tốt đó chứ. Bà nói Vinh Hoa chơi cờ ảnh hưởng tới việc học, thật không công bằng cho nó”.
    “Bài vở của em trước nay vẫn rất tốt, mỗi kỳ thi nó cũng thường được điểm 5, thỉnh thoảng mới bị 4” chị gái vội tiếp lời ông bố
    “Hay nha, hai bố con ông liên hợp bênh vực Vinh Hoa, đem nó tâng bốc lên tận mây xanh, nhưng hai người nên nghĩ, nếu Vinh Hoa không chơi cờ, để hết tâm trí vào việc học, như thế không phải là tốt hơn sao?”

  6. 4 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    amorist (10-10-2014), cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  7. #4
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    HỒI 2: Tiếp

    TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
    NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
    LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: k400201@dichnhac.com


    “Bà nó à, con tim bà rất tốt, bà cũng mong con nó thành người, nhưng bà phải biết, một đứa trẻ không thể cả ngày cứ vùi đầu vào sách vở, nó cũng cần có các thú vui khác, để mà điều chỉnh tinh thần, như thế càng tốt cho việc học, hơn nữa 360 nghề, nghề nào cũng xuất trạng nguyên, cờ cũng là hoạt động, quốc gia cũng đã đề xướng. Các hoạt động đều đã có vận động viên chuyên nghiệp, tạo nên các thành tích cao, vì quốc gia mà tranh đoạt. Vinh Hoa rất có tài năng về cờ, tuổi nhỏ như vậy nhưng tiến bộ rất nhanh, người chơi mấy chục năm cũng không thắng được nó, bây giờ nó là quán quân tiểu học, nhưng nếu cứ tiếp tục phát triển, sau này có thể là quán quân Thượng hải, thậm chí là quán quân toàn quốc. Danh hiệu “kỳ đàn tổng tư lệnh” của Tạ Hiệp Tốn trong quá khứ, đó là ở trong xã hội cũ. Chính phủ khi ấy rất hủ bại, căn bản không xem cờ tướng ra gì, chức danh “tổng tư lệnh” của ông ấy chỉ là do một số kỳ hữu trên kỳ đàn phong tặng, cho dù là như thế, thì trong xã hội, Tạ tiên sinh vẫn được mọi người kính trọng. Vinh Hoa là đứa trẻ thông, nếu thêm phần cố gắng, tương lai nhất định có tiền đồ. Còn về nó có hứng thú cố gắng về vấn đề gì, hãy để tự nó lựa chọn. Vẫn là câu nói: “nghề nghề xuất trạng nguyên”, các ngành các nghề đều có nhân vật kiệt xuất. Vinh Hoa con nói đi, con muốn chọn theo nghề nào?”
    Vinh Hoa vừa ăn cơm, vừa nghe cha mẹ tranh cãi, cậu cảm thấy lời bố nói rất có đạo lý; mẹ dù muốn con cái thành đạt, nhưng chỉ muốn con cái chăm chăm vào bài vở, đối với các thú vui khác của con cái đều không tán thành. Bây giờ bố mẹ tranh cãi, ý kiến bất đồng. Nếu cậu nói lựa chọn chơi cờ, đương nhiên là bố tán thành, mẹ có thể phản đối. Dứt khoát nhất thời không nên nói ra, nhưng trong lòng cậu là rất muốn lựa chọn chơi cờ. Thế là cậu nói: “bố mẹ đều muốn con nên người. Xem ra mẹ muốn con chăm chỉ học hành, sau này nhờ đó mà đỗ đạt. Còn bố, xem ra lại muốn con chơi cờ, tương lai thành quán quân toàn quốc. Nhưng con biết tuổi con còn nhỏ, bây giờ không thể nói chắc chắn là con chọn gì, vì đây là chuyện lớn can hệ tới cả cuộc đời con. Giống như so với khi đánh một ván cờ hay, phải lựa chọn nước đi thế nào, điều đó vô cùng quan trọng. Một nước đi sai, có thể dẫn tới thua ván cờ. Đây là ván cờ cuộc đời con, phải chọn nước đi nào, can hệ rất trọng đại, con muốn suy nghĩ kỳ, bây giờ con không đưa ra lựa chọn có được không ạ?”
    Câu trả lời, cả bố và mẹ đều rất hài lòng. Ông bố lên tiếng trước: “Vinh Hoa dù còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, hay cho câu ‘đây là ván cờ của cuộc đời con” nha”
    Trên khuôn mặt bà mẹ cũng hiện ra nụ cười, cơn giận dữ đã tan đi, bà nói: “con à, con thật có đầu óc, vừa rồi mẹ đốt đi bàn cờ của con, thật là có chút hối hận. Giờ thì mẹ đã hiểu, chơi cờ không nhất định ảnh hưởng tới bài vở, bài vở của con không phải là làm không tốt, hơn nữa mẹ nghĩ chơi cờ có thể phát triển trí lực của con, vừa rồi con ví cuộc đời như ván cờ thật thông minh, người lớn hơn con vị tất đã nghĩ được như thế, con có muốn mẹ mua cho một bàn cờ không?
    “Cảm ơn mẹ, quân cờ đốt hết rồi cũng không cần vội nữa, bây giờ con luyện cờ cũng không cần quân cờ và bàn cờ, mẹ không cần mua cờ cho con đâu” Vinh Hoa nói như vậy vừa thật lòng, vừa không muốn tiêu tốn tiền của bố mẹ. “bố sức khỏe không tốt, mình mẹ lo cả gia đình, nhà đã không dư dả gì, mua một bàn cờ tốt cũng tốn tiền, mẹ bỏ đi đừng mua”.
    Bà mẹ cười lớn nói với Vinh Hoa: “Mẹ không hiểu, không có quân cờ con chơi kiểu gì”
    “Hey, mẹ không hiểu rồi, con có thể không nhìn bàn cờ, nhưng vẫn hình dung ra được cả ván cờ, Con có thể nhắm mắt mà chơi. Đương nhiên bây giờ con đang tập, tập tốt rồi, chắc cờ của con cũng được nâng cao” Vinh Hoa nói về trải nghiệm của mình.
    “A, thật ghê gớm, thật ghê gớm, đầu óc con tôi thật thông minh, mẹ xem làm việc gì cũng thành thôi” và bà quay sang nói với chồng: “lão đầu tử, ông chơi cờ mầy chục năm, vậy ông có thể nhắm mắt chơi cờ không?”
    “Ai da, nói ra thêm thẹn, đừng nói nhắm mắt chơi cờ, đến mở mắt chơi còn nhìn không rõ, thường đi sai cờ. Theo tôi biết người bình thường không thể nhắm mắt chơi cờ đâu, Vinh Hoa đúng là có tài”
    “Xem ra con đúng là có tài chơi cờ” bà vợ đồng tình với ông chồng nói: “Hồi nãy khi tìm Vinh Hoa ở ngoài kia, có người nói, Vinh Hoa chơi cờ ở đó không ai thắng được nó. Vinh Hoa, có phải vậy không?”
    “Đúng vậy ạ” Vinh Hoa thấy mẹ vui cũng không giấu diếm gì, rồi cậu kể ra chuyện giúp lão hán kia thế nào, chuyện ông chủ Quách hứa dẫn cậu đến gặp Tạ Hiệp Tốn tiên sinh thế nào…
    Ông bố nghe xong vui vẻ nói: “Được ha, ông chủ Quách hứa đưa con đi gặp “kỳ đàn tổng tư lệnh”, con có thể xin lão nhân gia chỉ điểm thêm cho”
    “Ông chủ Quách thật tốt, còn bảo con sau này hãy thường xuyên tới đó chơi”
    Bà mẹ có chút lo lắng, lòng thầm nghĩ chơi cờ ở đó phải trả tiền, bèn nói: “Đương nhiên ông chủ Quách hoan nghênh con tới chơi rồi, vì con tới đó chơi ông ta thu được tiền mà”
    “Hey, mẹ, ông chủ Quách bảo con tới đó chơi không mất tiền đâu, hoàn toàn miễn phí ạ”
    “Thật sao, vậy ông ta có ý đồ gì?”
    “Hey, ý ông chủ Quách rất rõ ràng, một là ông ấy rất thích con, hai là dùng con để lôi kéo khách. Khách nhiều thì ông ấy thu tiền nhiều. Còn vì sao ông ấy thích con, con nghĩ là vì con chơi cờ tốt, đó là một nguyên nhân, ngoài ra còn vì mình con có thể chơi với vài người cùng lúc, hơn nữa con đánh rất nhanh, rất mau chóng kết thúc một bàn, Như thế đương nhiên rất có lợi với ông ấy, ông ấy không thu tiền của con, cố nhiên là chiếu cố con là học sinh không có tiền, đồng thời cũng là vì con đánh tốt, thông thường không thể thua, tiền do người thua trả, con thắng tự nhiên không phải trả tiền, mẹ, như thế mẹ đã hiểu chưa ạ”
    “A, hóa ra là vậy, vậy con cứ chơi đi. Nhưng người tới đó chơi, cờ thấp giống bố con, con chơi không tốn sức hử?”
    “Người đến sới cờ chơi, có người cao cũng có người thấp, con muốn tới đó kết bạn cờ, gặp các cao thủ, như thế rất tốt cho con”
    “Nhưng, con không được về muộn, cũng không được để ảnh hưởng tới bài vở, hiểu không?” bà mẹ dặn dò
    “Mẹ, mẹ yên tâm đi mà, con không để bố mẹ thất vọng đâu”
    Cả nhà vừa ăn vừa nói chuyện, ban đầu không khí có chút nặng nề, về sau hóa giải biến thành vui vẻ.


    -Hết hồi 2, mời các bạn đón đọc hồi 3 "Nơi sới cờ kết bạn vong niên-

  8. 4 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    amorist (10-10-2014), cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  9. #5
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    Hồi 3: Nơi sới cờ kết bạn vong niên

    TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
    NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
    LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: k400201@dichnhac.com



    Kể từ buổi chiều về muộn, làm mẹ buồn phiền và lo lắng ấy, Hồ Vinh Hoa luôn chú ý giờ giấc chơi cờ, đến khi mẹ tan giờ làm việc về nhà, cậu cũng đã về nhà. Nếu đó là chủ nhật, cậu đều xin phép bố mẹ đi chơi cờ và hẹn thời gian về nhà. Như thế làm bố mẹ yên tâm. Đợi đến một ngày chủ nhật, Vinh Hoa lại tới sới cờ của ông chủ Quách.
    Ông chủ Quách kể từ hôm quen Vinh Hoa, ngày ngày đều trông ngóng cậu tới chơi. Nhưng Vinh Hoa liền mấy hôm không tới. Ngày ấy, các gia đình còn chưa có điện thoại, không thể gọi điện tìm người; dù biết cậu học ở tiểu học Cát an lộ, nhưng ông cũng không thể tới trường tìm cậu chơi cờ. Ông chỉ biết giương mắt trông ngóng tiểu Hồ tới chơi.
    Những ngày này, có một người họ Vương tới sới chơi cờ. Họ Vương liền mấy hôm không gặp được đối thủ. Chán nản, họ Vương chỉ biết thốt lên: “ta chỉ là một người yêu cờ nghiệp dư, vốn dĩ muốn tới đây tìm người ngang ngửa, để chém giết cho sảng khoái, ngờ đâu chẳng gặp được ai. Vì sao những người tới đây chơi cờ mà trình độ chẳng ra sao thế này?”
    Ông chủ Quách nghe thấy liền bảo với họ Vương: “ông nói vậy sai rồi, mấy hôm trước có một người trình độ rất tốt tới đây chơi cờ, chỉ là mấy hôm nay người đó không tới thôi”
    “Có lẽ người ấy cũng cho rằng trình độ nơi đây rất thấp, không muốn tới đây nữa, giống như tôi, nếu không gặp đối thủ ngang tầm, cũng chẳng muốn tới nữa”
    “Mọi người có thể không giống cậu, người kia còn đồng ý với tôi về sau sẽ thường xuyên lui tới đây mà”
    “Người ấy nhiều tuổi chưa?”
    “Haiz, luận về tuổi tác, người đó nhỏ hơn ông nhiều” ông chủ Quách cười vui vẻ nói
    “20 tuổi chưa?”
    “So với 20 còn kém 10 tuổi”
    “Cái gì, là một đứa trẻ sao?”
    “Đúng vậy, ông có thể không hơn được nó”
    “Thật sao, tôi không tin là không thể thắng được nó, ông có thể hẹn nó chơi với tôi không?” họ Vương đưa ra yêu cầu.
    “Không hẹn nó tới được, tôi chỉ biết nó là học sinh trường tiểu học Cát an lộ, ngày trong tuần nó mắc học sợ không tới được. Có lẽ đợi đến chủ nhật, nó có thể tới, nếu có hứng thú, chủ nhật ông tới đây chơi”
    Họ Vương liền đồng ý. Chủ nhật, ông tới rất sớm. Thấy vậy, ông chủ Quách bèn nói: “lão Vương ông cứ chơi với người khác đi, chờ lát nữa xem thằng bé có tới không?”
    “Tôi ngồi đây chờ nó tới thôi”
    “Ông ngồi đó chờ, chẳng may nó không tới thì biết phải làm sao? Tôi không chắc là nó sẽ tới đâu” ông chủ Quách thấy một bàn đang khuyết đối thủ, muốn họ Vương qua đó chơi, tránh cho cả 2 khỏi phải ngồi không.
    Họ Vương hiểu ý của ông chủ Quách, bèn chỉ người khách đang ngồi đó nói: “ông muốn tôi chơi với người kia chứ gì, nói thật mấy hôm trước tôi đã chơi với người đó rồi, cờ người đó yếu quá”
    Vừa nói xong thì Hồ Vinh Hoa đi vào. Ông chủ Quách vừa nhìn thấy đã gọi lớn: “tiểu Hồ, cậu quả nhiên tới rồi, có người đang chờ cậu chơi cờ này”
    Vinh Hoa lễ phép nói: “Quách lão bá, là ai chờ cháu thế ạ”
    Ông chủ Quách giới thiệu hai người làm quen.
    Họ Vương nói: “nghe lão Quách nói cậu đánh không tồi, cho nên hôm tôi đặc biệt chờ cậu tới để chơi”
    “Không được, cháu học chơi cờ chưa bao lâu, Vương thúc thúc chơi cờ cùng cháu, là Vương thúc thúc chỉ giáo cho cháu chứ ạ”, thế là hai người ngồi chơi cờ.
    Họ Vương nói: “chúng ta 3 ván phân thắng thua có được không?”
    “Được ạ” Hồ Vinh Hoa hồ hởi trả lời
    “Như thế này nha, hai ván đầu chúng ta luân phiên tiên hậu, ván 3 thì bốc thăm, có được không?
    “Dạ, cháu nghe theo thúc thúc ạ”
    ‘Vậy ván 1 tôi đi tiên”
    “Được ạ, được ạ, xin mời thúc thúc”
    Họ Vương nhấc con pháo đi pháo 2 bình 5, khởi đương đầu pháo. Vinh Hoa nghĩ, đối phó với đương đầu pháo có rất nhiều cách, thường gặp là bình phong mã, thuận pháo… ngoài ra có thể dùng liệt pháo. Nhưng thông thường mọi người vẫn cho rằng, hậu thủ liệt pháo thường bất lợi, ngay các danh thủ cũng kiêng kỵ dùng nó, cho nên không hậu thủ liệt pháo đã thành thói quen. Nhưng cũng không phải là tuyệt đối không thể dùng nó, trong “thao lược huyền cơ” có nói đến hậu thủ liệt pháo thắng pháo đầu. Hôm nay thử đem ra áp dụng xem sao. Thế là Vinh Hoa cũng đi pháo 2 bình 5.
    Một số người lần trước đã thấy Vinh Hoa chơi cờ ở đây, nên rất khâm phục cậu, lúc này lại thấy cậu tới chơi, nên đều muốn đứng bên ngoài xem cậu đánh, xem xem tiểu tử này xuất cao chiêu thế nào. Đặc biệt là họ đều biết họ Vương chẳng xem ai ở đây ra gì, nên họ rất muốn Vinh Hoa kích bại họ Vương cho họ hả lòng hả dạ.
    Họ Vương thấy Vinh Hoa đối phó bằng trận liệt pháo, chỉ nhếch mép cười khẽ, trong lòng nghĩ, cuối cùng thì thằng bé này cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ, đến một chút kiến thức thông thường cũng không biết, nhớ tới lời dạy vỡ lòng của thầy giáo: “hậu thủ không thể đi liệt pháo”. Từ đó có thể thấy, kỳ nghệ của đứa trẻ này chẳng ra sao, ngay từ khi bắt đầu họ Vương đã xem thường Vinh Hoa, và đi tiếp mã 2 tiến 3. Tiểu Hồ cũng đáp lại mã 2 tiến 3. Tiếp theo tiên xe 1 bình 2, hậu pháo 8 bình 7. Sau khi họ Vương đi tiếp xe 2 tiến 8, tiểu Hồ cố ý đi xe 1 tiến 1 mời đổi xe, như thế có thể hóa giải đòn tiến xe của tiên. Nếu bên tiên tính xe, cục diện bình ổn. Đến lúc này, họ Vương bắt đầu dừng lại suy nghĩ, nên hay không nên đấu xe đây? Tiểu Hồ im lặng nhìn họ Vương, xem họ Vương ứng phó thế nào.

    -Còn tiếp...-

  10. 4 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    amorist (10-10-2014), cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  11. #6
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    Những người xung quanh cũng phân vân không biết là nên tính xe hay không tính xe. Lúc này, lại có một vị khách tới chơi cờ, người ấy là bằng hữu của ông chủ Quách, thấy người khách nọ, ông chủ Quách liền cất tiếng: “lão Chu chơi cờ hay không thế?”
    “Tôi xem đứa trẻ này chơi một lúc” họ Chu lên tiếng
    “Cũng được, nói cho ông biết, thằng bé này rất có tài, chơi cờ rất khá. Tuần trước có một hôm nó chơi cờ ở đây, thắng liên tục mấy vị lớn tuổi, còn phá được một ván cờ mà tất cả mọi người ở đây đều cho là vô phương cứu chữa” ông chủ Quách rất thích tiểu Hồ, nên hồ hởi giới thiệu với họ Chu.
    “Thật sao, nhìn thằng bé chắc nó khoảng chừng 10 tuổi”
    “Đúng vậy”
    “Đối thủ hôm nay của nó trình độ thế nào?”
    Ông chủ Quách bèn đem chuyện họ Vương muốn tìm đối thủ ngang tầm để luyện cờ kể cho họ Chu, chuyện họ Vương hẹn giao đấu với tiểu Hồ, với tình hình giao đâu giữa hai người kể cho họ Chu. Bởi vậy họ Chu càng thêm phần hứng thú với cuộc giao đấu này. Lão nói: “Vậy được rồi, để tôi xem một cách cẩn thận”. Lão thấy hai bên bày bố cục Liệt pháo, lòng thầm nghĩ, đứa bé này bày bố cục liệt pháo tất có diệu chước gì. Được biết trình độ của nó cũng khá, không thể không biết một vài bố cục thông thường, chỗ kiêng kỵ của các bố cục. Bây giờ bên hậu bức bên tiên tính xe, là nước đi rất quan trọng, liệu tiên có dám tính xe hay không?
    Họ Vương nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa ra quyết định tránh đấu xe, nhằm cầu một cục diện bình ổn. Nhưng tiểu Hồ từ đó về sau đi vài nước cờ làm đối thủ và những người xem xung quanh không thể lý giải. Nhưng đối thủ của tiểu Hồ lại lâm vào thế bị động. Người đó vốn nghĩ rằng tiểu Hồ dùng liệt pháo, thì đối với anh ta sẽ vô cùng thuận lợi. Nhưng chỉ sau mười mấy nước, mới biết rằng đối phương dù còn nhỏ, nhưng luôn đánh ra những nước xuất thần, làm mình tối tăm mặt mũi, chân tay luống cuống. Lúc này trong lòng anh ta mới lo lắng, trở nên vô cùng căng thẳng, trán anh ta đã lấm tấm mồ hôi. Rút khăn mùi xoa lau mồ hôi, vừa khổ sở nghĩ cách ứng phó.
    Mọi người đứng xung quanh bắt đầu nhao nhao bàn luận
    “Đứa trẻ này dùng liệt pháo mà mọi người đố kỵ, vốn dĩ nó chẳng hiểu gì về cờ, nhưng nó lại đánh ra những nước mà mọi người chưa từng thấy qua. Điều này cho thấy cậu bé có nghiên cứu, không phải nó đi cờ một cách tùy tiện”
    “Liệt pháo của nó công thật mãnh liệt, đối phương đã rơi vào thế bị động”
    “Nước mới của thằng bé này thật đáng học tập, đối phương không biết thật khó ứng phó”
    Họ Chu nghe được những lời bàn luận ấy, càng cảm thấy đứa trẻ này thật không tầm thường, tuổi nhỏ như vậy mà đã có nghiên cứu, đi ra bao nước mới như vậy, quả là đáng quý. Ông chủ Quách nói thầm với họ Chu: “xem ra người tự nhận là cao thủ kia còn kém tiểu Hồ một chút”
    “Đúng vậy, đối phương khó mà chống đỡ, xem ra thua chắc rồi” họ Chu đưa ra phán đoán.
    Tiểu Hồ đi thêm vài nước, cuối cùng thì cũng bắt được tướng của họ Vương. Họ Vương đứng dậy, lắc lắc tiểu Hồ nói: “tiểu huynh đệ, cậu thật lợi hại, tôi thua rồi”, rồi họ Vương quay ra nói một mạch với những người xung quanh: “Không thể ngờ thằng bé này dùng liệt pháo lợi hại vậy, những nước đi của nó làm tôi mơ hồ lú lẫn, không biết nên ứng phó thế nào.
    Mọi người xung quanh cùng cười vang, giơ ngón tay cái về phía tiểu Hồ nói: “ghê lắm, ghê lắm”
    Tiểu Hồ mỉm cười, lắc đầu nói: “là cháu may mắn thắng thôi ạ”
    “Cho hỏi, những nước đi của liệt pháo, có người dạy cậu sao?” họ Vương bỗng hỏi tiểu Hồ.
    “Không có” tiểu Hồ lắc đầu nói
    “Hậu thủ không đi liệt pháo, đó là kiến thức thông thường, rất nhiều cao thủ đều kỵ đi như thế, điều này cậu biết không?”
    “Biết ạ” tiểu Hồ cười nói
    “Vậy sao cậu còn đi như thế?”
    “Cháu chỉ thử thôi, cũng không phải tuyệt đối không thể đi”
    “Lúc đầu tôi vốn nghĩ cậu không biết gì, đi linh tinh, không nghĩ rằng sau đó cậu đi mấy nước thật lợi hại, làm tôi không thể chống đỡ”
    “Uây, mấy nước của cháu là lúc trận mà nghĩ ra, không phải là nước đi của danh thủ, có thể do chú ứng phó không tốt, cháu mới may mắn thắng được”
    “Từ ván cờ cờ này tôi cho rằng, cờ cậu cao hơn tôi, tôi không phải là đối thủ của cậu’ họ Vương thực thà nói
    “Uây, không chắc đâu ạ, một ván chỉ là ngẫu nhiên thôi. Không phải chú bảo 3 bàn phân thắng thua sao? Chúng ta đánh tiếp chứ?”
    “Vậy thì đánh tiếp, cờ cậu cao hơn tôi, vậy để tôi đi tiên tiếp chứ?”
    “Được ạ” tiểu Hồ vui vẻ trả lời
    Ông chủ Quách nhìn thấy họ Vương không còn cao ngạo, lại tự nhận kém hơn tiểu Hồ, bèn nói: “lão Vương, ban đầu lão vốn cho rằng nơi đây chẳng ai là đối thủ của lão, lưu lại một ấn tượng xấu cho mọi người, bây giờ lão tự nhận mình ở cửa dưới so với tiểu Hồ, xem ra con người lão cũng thực thà lắm, nhưng tôi muốn đưa ra một ý kiến, không biết có được không?”
    “Được, có gì mà không được, ông chủ Quách có gì cứ nói ra đi”
    “Vậy được, tôi cho rằng với tư cách là một kỳ hữu, đối với người có trình độ cao hơn mình, đương nhiên là bội phục, thừa nhận người ta cao hơn mình, nhưng đối với người có trình độ thấp hơn mình, cũng không nên xem thường người ta mà vẫn nên giao lưu với người ta. Lão xem thằng bé này, không chỉ kỳ nghệ hay mà tính nết cũng rất được. Bất luận trình độ của đối thủ là cao hay thấp, nó đều vui vẻ chơi, không hề tính toán, thắng không tỏ ra kiêu căng, luôn cười vui vẻ, dù nó chỉ là một đứa trẻ nhưng kỳ phẩm của nó đáng để chúng ta học hỏi” ông chủ Quách vừa nói với họ Vương, vừa tán dương tiểu Hồ.


    -Còn tiếp...-


    “Ý kiến của ông chủ Quách rất hay, vừa phê bình tôi, lại vừa tán dương tiểu Hồ, tôi rất đồng ý, thằng bé này thật không tồi, quả là đáng giá để tôi học tập. Ông xem nó thắng tôi mà chẳng có chút nào tự kiêu”
    “Ai da, các bác các chú đừng khen cháu quá như thế, nói thật ra thì cháu cũng mới chỉ là đứa trẻ mới nhập môn cờ thôi, không nên nói trình độ cháu cao được. Cháu tìm người chơi cờ là để nâng cao kỳ nghệ của mình, học tập chỗ mạnh của người khác. Cháu còn muốn bái sư. Kỳ hữu cháu tiếp xúc còn rất ít, kinh nghiệm thực chiến vẫn chưa đủ. Cháu ở đây chơi cờ cùng các chú, các bác thắng vài ván cờ, luôn cảm thấy là ăn may, chẳng qua người khác chơi không tốt nên cháu mới thắng thôi. Nếu người khác đánh tốt hơn, có lẽ cháu đã thua rồi. Ván vừa rồi cháu chơi cùng Vương thúc thúc, sử dụng nghịch pháo, cũng chỉ là thử thôi, cháu chỉ sợ cách chơi đó không tốt cho lắm, chỉ là Vương thúc thúc đối phó không tốt thôi. Cho nên cách chơi của cháu có tốt hay không? Còn phải đợi cao thủ chỉ giáo, còn nói cháu thắng mà không tự kiêu, không phải vì cháu khiêm tốn mà là vì cách đi cháu, cháu không biết có tốt hay không thôi, cho nên các bác các chú đừng học cháu. Cháu chỉ mong được các bác các chú giới thiệu cho cao thủ để học hỏi, cháu sẽ cảm ơn vạn phần” tiểu Hồ nói rất thành thực, trong lòng nghĩ thế nào thì nói ra thế ấy.
    Ông chủ Quách và họ Chu cùng vỗ tay khích lệ tiểu Hồ, mọi người cũng thế. Sau đó, họ Chu nói: “tiểu bằng hữu, cậu nói hay lắm, tôi sẽ giới thiệu cho cậu một danh thủ, không biết có được không?”
    “Như thế tốt quá, cảm ơn thúc thúc ạ” tiểu Hồ đột nhiên hưng phấn nói
    Ông chủ Quách nói: “người này họ Chu, tên gọi Chu Hàn Chương. Cậu gọi Chu thúc thúc là được rồi”.
    “Được ạ, được ạ” tiểu Hồ nói rồi đứng lên, hướng về phía họ Chu thi lễ, rồi nói lớn: “Cảm ơn Chu thúc thúc, khi nào thúc có thể đưa cháu đi bái kiến người ta ạ?”.
    “Hôm nay không kịp rồi, bình thường cậu còn phải đi học, vậy thì đợi tới chủ nhật tuần sau thôi”
    “Vậy quá tốt ạ, cháu làm sao để có thể liên lạc được với chú ạ”
    Chu Hàn Chương nghĩ một lúc rồi nói: “bố mẹ cậu có đồng ý cho cậu chơi cờ không?”
    “Có ạ, đặc biệt là bố luôn khích lệ cháu chơi cờ, ban đầu mẹ không đồng ý, nhưng bây giờ mẹ đã đồng ý rồi” tiểu Hồ nhanh nhảu trả lời “Mẹ nói, chỉ cần không để ảnh hưởng tới chuyện học hành, thì chơi cờ không sao ạ, với lại mẹ còn bảo chơi cờ tốt cho phát triển trí lực”
    “Vậy tốt rồi, như vậy đi, để đỡ cho tôi khỏi phải tới nhà tìm cậu và cậu cũng khỏi phải đi tìm tôi, chúng ta cứ hẹn nhau chiều chủ nhật mỗi tuần tới chỗ ông chủ Quách đây, rồi từ đây chúng ta tới nhà vị danh thủ kia, có được không?”
    “Được ạ, cháu nhất định sẽ tới”
    “Mọi người chơi cờ đi, tôi muốn xem cách đi của thằng bé” Chu Hàn Chương vì để đưa tiểu Hồ đi gặp người danh thủ kia, nên muốn hiểu thêm về trình độ của tiểu Hồ.
    Đối thủ của tiểu Hồ vẫn đi pháo 2 bình 5. Tiểu Hồ liền đáp trả bằng nước pháo 2 bình 5.
    Mọi người xung quanh nhao nhao: “vẫn là cách đi của ván trước”
    Họ Vương cười nói với tiểu Hồ: “cậu vẫn muốn dùng cách thức cũ thắng tôi sao?”
    “Không nhất định như thế ạ, biến hóa của cờ rất nhiều, một hai nước đầu giống nhau, các nước sau chắc gì đã giống”
    “Tôi vẫn muốn cậu dùng những nước cũ, như thế tôi có thể từ từ nghĩ ra cách đối phó, cậu bảo ván trước tôi chơi không tốt, tôi muốn được chỉ giáo”
    “Đúng vậy, chơi cờ nên như vậy mới có thể nâng cao”
    Nước thứ 2 của họ Vương vẫn là mã 2 tiến 3, nhưng tiểu Hồ đã biến đổi nước đi thành mã 8 tiến 9
    “A, vì sao cậu thay đổi nước đi” họ Vương hỏi
    “Cháu muốn thay đổi, không nên dùng cách cũ” tiểu Hồ muốn một ván dùng tiểu liệt thủ pháo, một ván dùng đại liệt thủ pháo.
    “Cậu thật quỷ quái, tôi sẽ cẩn thận đối phó” họ Vương nói rồi đi xe 1 bình 2, vẫn là cách đi của ván trước.
    Tiểu Hồ lại thay đổi, đổi thành xe 9 bình 8, ván trước là mã 8 tiến 7.Nước sau họ Vương đành phải thay đổi, hai bên đi được 6,7 nước thì hình thành đại liệt thủ pháo cục. Họ Vương càng đi càng lạc nước, trong lòng bắt đầu lo lắng, có chút không giữ được bình tĩnh, đang tiên thủ bỗng trở thành hậu thủ, mất quyền chủ động, chỉ khoảng ngoài hai mươi nước đã phải buông cờ nhận thua.
    “Tiểu tướng lợi hại lắm, tôi đánh không lại”
    Chu Hàn Chương nói với họ Vương: ‘xem ra, ông quả thật không phải là đối thủ của nó, nó đánh bài bản còn ông đi linh tinh”
    “Đúng vậy, tôi vốn cho rằng mình là cao thủ, không ngờ rằng bị thằng bé này kích bại liên tục” lúc này họ Vương mới thực sự tâm phục, khẩu phục.
    Tiểu Hồ hì hì nói: “Vương thúc thúc chơi cờ có chút nôn nóng, không bình tĩnh được, thật ra nếu thúc cẩn thận suy nghĩ, có thể sẽ đánh tốt hơn, những nước đi của cháu, nếu gặp cao thủ, chắc đã bị đã bại từ lâu”.
    “Nói vậy, cậu vẫn chưa phải là cao thủ sao?” họ Vương hỏi
    “Đương nhiên ạ, làm sao cháu có thể là cao thủ được, cháu chỉ vừa mới nhập môn thôi, cho nên cháu rất muốn được bái sư”
    Họ Vương liên tục gật đầu nói: “nghe cậu nói như vậy, tôi thật sự hổ thẹn. Tuổi tôi đã lớn như vậy, kỳ nghệ và cách nghĩ còn kém xa cậu. Có lẽ, sau này cậu sẽ trở thành nhất đại quốc thủ đấy”
    “Vương thúc thúc, thúc quá khen rồi, nhưng cháu sẽ nhớ lời khích lệ của thúc, về sau cháu sẽ nỗ lực hơn để không phụ lòng thúc”
    Ông chủ Quách và Chu Hàn Chương vừa gật đầu, vừa mỉm cười, dùng ánh mắt tán dương tiểu Hồ.
    “Vương thúc thúc, chúng ta vẫn chơi ván thứ 3 chứ?” tiểu Hồ hỏi
    “Không chơi nữa, không chơi nữa, còn chơi nữa nhất định tôi sẽ thua thôi” họ Vương xua tay nói và thành khẩn nói: “cậu có thể nói cho tôi biết hai ván vừa rồi tôi sai lầm ở chỗ nào không?”
    Lần sửa cuối bởi cscd113, ngày 07-22-2013 lúc 12:16 PM.

  12. 4 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    amorist (10-10-2014), cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  13. #7
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    Hồi 3: Nơi sới cờ kết bạn vong niên

    -Tiếp theo-

    TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
    NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
    LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: k400201@dichnhac.com


    “Có thể ạ” Vinh Hoa cũng muốn chỉ ra sai lầm của đối phương. Nhưng nghĩ đến đối phương khi yêu cầu thẩm lại ván cờ, nếu chủ động chỉ ra sai lầm của đối phương, tựa hồ không được lễ phép lắm, với lại bản thân chỉ là một đứa trẻ, không thể khua tay múa chân trước người lớn. Bây giờ, đối phương yêu cầu như vậy, như thế thì đúng ý lắm. Thế là, tiểu Hồ bày lại ván thứ nhất, khi đi đến nước thứ 7, bèn chỉ ra: “Nước này, nếu thúc đổi thành mã 8 tiến 9 thì tương đối bình ổn. Nhưng thúc lại đi pháo 8 tiến 2, kết quả hậu đi tượng 3 tiến 5, tiên đành phải pháo 8 bình 3, hậu liền pháo 7 tiến 4 bắt chết xe tiên, vậy là tiên thua chắc rồi. Còn nữa, nếu xe tiên không ham ăn tượng tiên có thể giữ được ưu thế tiên thủ.” Tiểu Hồ vừa nó vừa bày các nước biến, làm đối phương và mọi người xung quanh rất khâm phục. Tiếp theo tiểu Hồ lại bày những nước đi của ván thứ 2- đại liệt thủ pháo cục, cậu cũng chỉ ra 4, 5 biến, cậu nói: “Nước đi ở đây có rất nhiều, đây phải dựa vào kế hoạch đúng đắn nhất, cũng phải có những hiểu biết cơ bản đối với các biến của đại liệt thủ pháo cục. Vương thúc thúc ở nước thứ 9 đi pháo 5 bình 6 là sai lầm lớn, nước này nên đi pháo 8 bình 7 tính xe, song phương bình ổn. Nhưng, ở nước 13 cháu đi mã 3 thoái 2, cũng không tốt lắm, nếu đổi thành pháo 7 tiến 3 sát tượng, sau rồi thoái mã, như thế tốt hơn. Nhưng, những nước cháu vừa nói, cũng không chắc là đúng, nếu để danh thủ xem, nhất định còn có những nước đi hợp lý hơn.
    Những kiến giải của tiểu Hồ làm đối thủ họ Vương và những người xung quanh vô cũng bội phục.

    -Hết hồi 3-

  14. 4 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    amorist (10-10-2014), cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  15. #8
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    Hồi 4: Gặp gỡ danh tướng Đậu Quốc Trụ


    Hôm nay dù là chủ nhật, nhưng Vinh Hoa vẫn nhớ lời mẹ, không được về nhà quá muộn, cho nên khi bà mẹ về đã thấy con trai ở nhà rồi, bà vô cùng vui vẻ nói với tiểu Hồ: “Hôm nay là chủ nhật, con không chơi cờ sao mà về sớm thế?” Vinh Hoa đáp: “Mẹ, con vẫn nhớ lời mẹ, có thể về sớm thì về sớm chút, tránh làm mẹ lo lắng. Hơn nữa, chơi cờ không nhất thiết phải chơi nhiều, chỉ cần chăm chú khi chơi là được rồi”. Bà mẹ nghe xong câu ấy của Vinh Hoa, trong lòng rất vui mừng, nở nụ cười hiền hòa, bà nói với con trai: “Uây, con tôi đúng là hiểu chuyện, lần trước mẹ đốt đi bàn cờ của con, thật là hối hận. Bây giờ, mẹ không những không phản đối con chơi cờ, mà cũng giống bố con, khuyến khích con chơi cờ, chỉ cần con vui vẻ thì làm gì cũng được”. Vinh hoa đáp: “Hồi trước, mẹ không muốn con chơi cờ, cũng là vì muốn tốt cho con. Bây giờ lại khích lệ con chơi cờ, cũng là vì muốn tốt cho con. Con hiểu bố mẹ mong muốn con thành đạt, mẹ, bây giờ con muốn nói một lời tận đáy lòng, con muốn chọn cờ làm lý tưởng cuộc đời con, vì đối với cờ con vô cùng đam mê, chỉ cần con cố gắng, con có thể thành công trong nghiệp cờ, không phải bố đã từng nói, 365 nghề, nghề nghề xuất trạng nguyên sao?”
    “Được a, Vinh Hoa, con đã có niềm tin vậy, mẹ nhất định cổ vũ con, đầu óc con thông minh lanh lợi, làm thêm phần nỗ lực, nhất định sẽ thành công” bà mẹ nhất thời hưng phấn, hét vang lên.
    Ông bố ở phòng trong nghe rõ mọi chuyện, bèn nói vọng ra: “uây, mẹ nó à, bà cũng khuyến khích Vinh Hoa chơi cờ, vậy là tôi với đồng ý kiến rồi, Vinh Hoa tự chọn chơi cờ, chọn đúng rồi, giống như nó đã từng nói, đời người giống như ván cờ, nó phải chọn nước đi tinh diệu, ván cờ này nó nhất định sẽ thắng”
    Vinh Hoa lúc ấy cũng phấn khởi, phát thề nói: “Bố mẹ đã khích lệ con như vậy, con nhất định sẽ nỗ lực để không phụ long mong mỏi con bố mẹ. Đúng rồi, hôm nay ở sới cờ con gặp một vị thúc thúc họ Chu, thúc ấy hứa sẽ dẫn con đến gặp một lão kỳ thủ có danh tiếng, nhờ người đó chỉ điểm cho con. Con nghĩ đây là một cơ hội rất tốt”
    “Rất tốt a, con đi đi” ông bố bày tỏ sự tán thành, “có danh thủ chỉ điểm, con sẽ tiến bộ rất nhanh, đây đúng là chuyện rất tốt”
    “Vị danh thủ đó là ai?” bà mẹ hỏi
    “Chu thúc thúc nói là một trong “Dương châu tam kiếm khách” lẫy lừng kỳ đàn, tên gọi Đậu Quốc Trụ ạ”
    “A, kiếm khách vì sao lại thành danh thủ vậy?” bà mẹ không hiểu chuyện cờ, cũng không hiểu danh thủ trên kỳ đàn, nhất thời có chút mơ hồ.
    “Uây, kiếm khách đó không phải là kiếm khách trong tiểu thuyết kiếm hiệp, mà là mượn danh xưng kiếm khách làm danh hiệu của danh kỳ”, ông bố là người mê cờ, nên biết chuyện của giới cờ, lập tức giải thích: “Đậu Quốc Trụ là danh thủ, tôi cũng biết, ông ta nổi tiếng từ lâu ở Thượng hải”
    “A, hóa ra là như vậy” bà mẹ chợt hiểu ra, “vậy đi bái ông ta làm thầy có cần phải có quà không?”
    “Theo phong tục xưa, bái sư nhất định phải có quà, trong xã hội mới bây giờ không nhất thiết, nhưng cũng nên có quà, đó cũng hợp lẽ thường” ông bố giải thích.
    “Vậy tặng gì bây giờ” bà mẹ lại hỏi
    Vinh Hoa nghĩ trong lòng, tặng quà lại phải tiêu tốn tiền của mẹ, mẹ đã không kiếm được nhiều, bèn nói: “Chu thúc thúc mang con đi gặp người ấy chưa chính thức là bái sư, để con gặp người ấy rồi xem xem thế nào đã”
    “Đúng vậy, vẫn là Vinh Hoa có chủ kiến” ông bố tán đồng ý kiến của con trai
    Thoắt chốc đã tới ngày chủ nhật, Vinh Hoa ăn qua cơm chiều, rồi từ biệt bố mẹ, và vội vàng tới chỗ ông chủ Quách. So với Chu Hàn Chương thì cậu tới sớm hơn, ngồi nơi đó chờ đợi. Ông chủ Quách nói: “vốn là tôi hứa đưa cậu đi gặp Tạ Hiệp Tốn tiên sinh, đến nay vẫn chưa có thời gian rỗi, cậu cũng phải đi học. Bây giờ, Chu thúc thúc đưa cậu đi gặp Đậu tiên sinh cũng tốt. Đậu tiên sinh mới 50 tuổi, trẻ hơn so với Tạ lão. Tạ lão cuối cùng cũng đã là lớp người xưa, tinh lực có hạn, đi gặp Tạ lão thì có thể, nhưng để Tạ lão chỉ dạy cậu chơi cờ, e rằng không đủ sức lực. Cho nên, Chu thúc thúc giới thiệu cậu với Đậu tiên sinh, tôi rất đồng ý".
    “Đậu tiên sinh là một trong Dương châu tam kiếm khách, vậy ông ấy chuyển tới Thượng hải khi nào ạ” Vinh Hoa có chút không rõ về Đậu Quốc Trụ nên rất muốn hiểu thêm.
    Ông chủ Quách nói: “Đậu tiên sinh chuyển tới Thượng hải khi nào, thời gian chính xác tôi cũng không biết, dù sao sau khi là kỳ thủ, hoạt động chủ yếu của ông ấy chuyển từ Dương châu về Thượng hải, thường ở Thượng hải, bây giờ ông ấy định cư ở đây luôn. Ông ấy từng chỉ trì lôi đài biểu diễn ở Thượng hải, từng nhận trách nhiệm chỉ dạy đội cờ Từ hội cư. Ông từng phát biểu không ít trên các mặt báo về văn chương bình cờ và bình các đối cục, cũng thường tham gia biểu diễn ở các nơi như Cung văn hóa. Tôi cũng không rõ lắm về Đậu tiên sinh, chỉ biết cờ của ông ấy rất cao, có lẽ lão Chu biết rõ hơn về ông ấy, cậu có thể hỏi lão Chu”.
    Đúng lúc ấy Chu Hàn Chương bước tới, khách khí nói với Hồ Vinh Hoa: “a, tiểu Hồ, cậu tới sớm hơn tôi, để cậu đợi, thật ngại quá”
    “Đâu có, đâu có, cháu cũng vừa mới tới ạ” Vinh Hoa lễ phép đáp lại
    Ông chủ Quách nói với Chu Hàn Chương: “ban nãy tiểu Hồ hỏi về Đậu Quốc Trụ, tôi chỉ biết sơ sơ, tôi nghĩ ông nhất đinh biết rõ hơn, ông giới thiệu một chút cho tiểu Hồ biết đi’
    Chu Hàn Chương nghĩ, đa muốn đem tiểu Hồ đi gặp Đậu Quốc Trụ, cũng nên cho tiểu Hồ biết một chút về Đậu, thế là Chu bèn giới thiệu về Đậu Quốc Trụ cho Vinh Hoa nghe.
    Nguyên Đậu Quốc Trụ sinh năm 1901 tại Dương châu, khi ấy vẫn đang là Triều Thanh. 6 tuổi Đậu bắt đầu học cờ. Phụ thân của Đậu có mở một trà lầu tại thành Dương châu. Ông bố thấy con trai yêu thích cờ, lại rất thông minh, liền khích lệ nó chơi cờ. Khi ấy, kỳ nghệ ở Dương châu rất phát triển. Còn có một người tàn tật nhưng rất nhiệt tình tổ chức giải, tự bỏ tiền, mua phần thưởng, khi ấy người ta thường gọi ông là “Mạnh Thường kỳ”. Ngay từ nhỏ Đậu Quốc Trụ thường tới nhà “Mạnh Thường kỳ” xem đấu cờ, “Mạnh Thường kỳ” thấy Đậu rất thông minh, liền chủ động dạy cờ. Sau thời Dân quốc, bố Đậu đưa Đậu đi bái kiến Chu Hoán Văn- đỉnh đỉnh cao thủ của kỳ đàn Dương châu khi ấy, khẩn cầu Dương nhận con mình làm đồ đệ. Chu Hoán Văn vì cũng đang dạy hai đứa con mình chơi cờ nên đã đồng ý nhận Đậu cùng học, cũng chẳng làm lễ bái sư gì. Từ đó, đậu làm bạn học với hai con của Chu Hoán Văn. Mỗi ngày, Đậu đều tới nhà Chu học cờ, từ sáng tới tối, mỗi ngày phải chơi hơn 10 ván. Con trai của Chu Hoán Văn, một người tên gọi Chu Đức Dụ, một người tên gọi Chu Đức Quảng. Trong ba người, Chu Đức Dụ và Đậu Quốc Trụ rất nỗ lực học hành, còn Chu Đức Quảng do không cố gắng nên đã không trở thành danh thủ. Chỉ có Chu Đức Dụ và Đậu Quốc Trụ trở thành 2 người trong “Dương châu tam kiếm khách”. Người còn lại là một người trẻ hơn 2 người họ một chút tên gọi Chu Kiếm Thu. Trình độ của bọn họ đều đạt hàng quốc thủ. Khi Đậu khoảng 30 tuổi, Đậu đã giao đấu với các danh thủ của Tô châu, Thường châu, Trấn giang, Nam kinh… và đều giành được thắng lợi. Vì kỳ nghệ của Đậu trong nhu có cương, nên mọi người đặt cho Đậu biệt hiệu “tư miên lão hổ”. Vì sao gọi Đậu Quốc Trụ, Chu Đức Dụ, Chu Kiếm Thu là “Dương châu tam kiếm khách” ư? Vì 3 người bọn họ đại diện Dương châu nam chinh bắc chiến, kỳ phong sắc bén, giống như một thanh bảo kiếm. Đậu sau khi đả bại các lộ cao thủ của Tô châu, Thường châu, Trấn giang, Nam kinh…lại chuyển tới Thượng hải khiêu chiến các cao thủ nơi đây, kết quả thắng nhiều thua ít. Năm 1932, giới cờ Nam kinh đề nghị tổ chức giải giao hữu giữa Thượng hải và Nam kinh. Theo ý kiến của Tổng tư lệnh Tạ Hiệp Tốn, giới cờ Thượng hải đã cử hai danh thủ sống lâu ở đây là Đậu Quốc Trụ và pháo vương Liêm Học Chính (nguyên là danh thủ Phúc kiến) tham gia giải. Đại diện cho giới cờ Nam kinh là Phương Khởi Hữu và Quách Xuân Lâm. 4 vị danh thủ đấu vòng tròn, kết quả Đậu Quốc Trụ đoạt chức quán quân. Năm 1936 trong chuyến viếng thăm Quảng châu và Hương cảng, Đậu đã trao đổi, giao lưu kỳ nghệ với các thiên vương của Quảng châu như Hoàng Tùng Hiên, Phùn Kính Như, Lư Huy… thắng nhiều thua ít. Đặc biệt đã giao đấu 6 ván với lão đại của Tứ đại thiên vương- Hoàng Tùng Hiên, kết quả 1 thắng, 1 thua, 4 hòa. Danh thủ Hương cảng, 1 trong tam phụng Tăng Triển Hồng cũng là bại tướng dưới tay Đậu.
    Sau khi Vinh Hoa có thêm chút hiểu biết về Đậu Quốc Trụ, lại càng thêm tôn kính, ngưỡng mộ Đậu, bèn nói với Chu Hàn Chương: “Cháu rất muốn được thỉnh giáo Đậu tiên sinh”
    “Đúng vậy, Đậu lão dù đã 50, nhưng kỳ lực không giảm so với hồi trước, kinh nghiệm thực chiến phong phú, sẽ giúp đỡ được cháu rất nhiều. Chú tin nhất định ông ấy sẽ thích cháu, chúng ta mau đi thôi”. Chu Hàn Chương nói rồi quay sang cáo từ ông chủ Quách, kéo tiểu Hồ thẳng tiến nhà Đậu Quốc Trụ. Vì đường xa, hai người phải đổi vài tuyến xe điện, lại phải qua vài con phố nhỏ. Chu Hàn Chương đã tới đây nhiều lần nên rất thông thạo đường. Khi tới nhà Đậu Quốc Trụ, dù cửa đóng nhưng không khóa cửa, rõ là Đậu đang ở nhà. Chu Hàn Chương vì trước chuyện này chưa từng nói qua với Đậu Quốc Trụ, Đậu cũng không biết có khách xa tới thăm, lại đang giờ nghỉ trưa. Vì giữ lế phép, hai người đành đứng ngoài cửa chờ đợi. Ngồi dưới mái hiên nhỏ, hai người nói chuyện phiếm. Chu Hàn Chương hỏi cặn kẽ về gia cảnh của tiểu Hồ, rồi hỏi hàng ngày tiểu Hồ luyện cờ như thế nào, học hành làm sao, có chí hướng gì? Khi Chu biết được Hồ có ý muốn theo đuổi nghiệp cờ, bèn kích động nói: “Cháu tuổi còn nhỏ vậy, lại rất có năng khiếu về cờ, chỉ cần có danh thủ chỉ dạy, thêm phần nỗ lực, nhất định sẽ có ngày dương danh thiên hạ”. Tiểu Hồ nói sẽ cố gắng nỗ lực, đồng thời cậu nghĩ vị thúc thúc này thật tốt, nên bản thân cũng muốn hiểu hơn về thúc ấy, bèn hỏi về công việc của Chu. Chu nói cho tiểu Hồ biết là mình từng làm phiên dịch tiếng pháp, mình có thể nói lưu loát tiếng pháp, bây giờ không làm phiên dịch nữa, muốn đổi nghề. Chu rất thích chơi cờ, cũng là tay hảo thủ của giới nghiệp dư. Hai người đợi bên ngoài đã hơn giờ đồng hồ, bỗng lúc ấy có tiếng mở cửa, một vị lão nhân thò đầu ra hỏi: “là ai ở đây…?” mới nói nửa câu, Chu Hàn Chương đã đứng dậy nói: “uây, Đậu lão, lão đã tỉnh dậy rồi”
    “A, hóa ra là lão Chu, sao không gõ cửa?” Đậu Quốc Trụ có chút không hiểu
    Hồ Vinh Hoa vừa nghe Chu Hàn Chương gọi người kia là Đậu lão đã hiểu ra, lập tức đứng dậy, chủ động đi về trước, đứng cách Đậu chừng 4, 5 bước thi lễ. Không đợi tiểu Hồ ngẩng đầu lên, Đậu lão cười hiền từ nói: “A, tiểu bằng hữu, cậu….” Chu Hàn Chương vội giới thiệu: “tiểu bằng hữu này tên gọi Hồ Vinh Hoa, năm nay mới 10 tuổi nhưng đánh cờ rất tốt, tôi hôm nay đặc biệt dẫn nó tới đây bái kiến lão, xin lão chỉ điểm cho nó chút xíu”
    “Được thôi, được thôi, mau, mau vào trong” Đậu Quốc Trụ vươn tay ra mời khách vào nhà
    “Đậu lão sư, quầy rầy giờ nghỉ của lão, thật ngại chết ạ” Hồ Vinh Hoa học theo khẩu khí của người lớn, lễ phép nói.
    “Uây, không sao, không sao, lão ngủ đủ rồi, hai người đợi bên ngoài lâu chưa”
    “Dạ, được một lúc ạ, cháu và Chương thúc thúc sợ làm phiền lão nên mới đứng chờ bên ngoài ạ”
    Đậu Quốc Trụ trìu mến nhìn Hồ Vinh Hoa, một tay vòng qua khoác vai tiểu Hồ nói: “cậu thật thông minh, lanh lợi”
    Nói rồi 3 người bước vào trong phòng. Vinh Hoa nhìn khắp gian phòng, cảm giác nơi đây thật thanh khiết. Đặc biệt là bàn cờ đặc dựa vào cửa sổ thật làm người ta chú ý. Trên bàn đặt một bàn cờ rất tinh xảo, hai bên bàn là hai chiếc ghế dựa, thực quả là nơi ngồi chơi cờ lý tưởng.
    Đậu Quốc Trụ vừa mời khách ngồi, vừa đi pha trà mời khách. Vinh Hoa thấy vậy liền chủ động nói với Đậu: “Đậu lão sư, xin hãy ngồi xuống, hãy để học sinh đi pha trà”
    “Ây, cậu là khách, làm sao có thể để khách đi pha trà” Đậu Quốc Trụ cười hì hì nháy mắt nói với tiểu Hồ.
    “Cháu là học sinh, nên để học sinh pha trà mời lão sư” Vinh Hoa vừa nói vừa pha trà.
    Đậu Quốc Trụ và Chu Hàn Chương đều nở một nở cười mãn nguyện. Sau khi pha xong hai cốc trà bèn đặt trên bàn trước mặt Đậu Quốc Trụ và Chu Hàn Chương và lễ phép nói: “Mời Đậu lão sư và Chu thúc thúc dùng trà”
    “Uây, cảm ơn” Đậu Quốc Trụ và Chu Hàn Chương đồng thanh nói
    “Hai người không cần cảm ơn, đây là việc học sinh nên làm”
    “Vì sao cậu không tự pha cho mình một cốc” Đậu Quốc Trụ hỏi
    “Ây, cháu là học sinh, uống nước trắng là được rồi” nói đoạn Vinh Hoa tự rót cho mình một cốc nước trắng.
    Đậu Quốc Trụ thấy Vinh Hoa đội một chiếc mũ màu vàng, cổ đeo khăn đỏ, mặc một chiếc áo màu xanh, rất chỉnh tề thanh khiết, khuôn mặt non trẻ, mi thanh mục tú, trông rất thanh tú, đặc biết đối với người rất có lễ phép, cái miệng thằng bé thật ngọt ngào, một tướng mạo thông minh lanh lợi, trong lòng rất thích bèn nói với Chu Hàn Chương: “Thằng bé này thật không tồi”
    “Đúng vậy, theo tôi biết, thằng bé này ai thấy cũng thích, nó ở sới cờ của họ Quách chơi cờ, người người đều tán dương nó, không chỉ tán dương về kỳ nghệ của nó, mà còn tán dương con người nó” Chu Hàn Chương dùng ngữ khí thán phục miêu tả lại.
    “Đúng rồi, thằng bé thật đáng yêu. Hai người từ nơi xa tới hàn xa của tôi, lại chờ rất lâu ngoài cửa, tôi thật sự rất cảm động. Tới nào, tôi sẽ bồi tiếp thằng bé này vài ván. Đậu Quốc Trụ nói rồi ngồi xuống ghế dựa bên bàn cờ.
    Hồ Vinh Hoa cũng ngồi xuống chiếc ghế dựa đối diện với Đậu Quốc Trụ.
    “Đậu lão sư nhường cháu mấy quân” Vinh Hoa khiêm tốn và lễ phép hỏi
    “Nghe nói cậu đánh rất tốt, không vội nhượng quân, đánh một ván xem xem thế nào đã” Đậu muốn xem thử sức cờ của Vinh Hoa thế nào
    “Ây, cháu đánh ở sới cờ toàn là với người chơi cờ bình thường, chưa từng giao đấu với danh thủ” Vinh Hoa nói như vậy không phải giả vờ khiêm tốn mà cậu cho rằng Đậu Quốc Trụ là đỉnh đỉnh cao thủ, nhất định rất lợi hại, bản thân mình nhất định còn kém rất xa.
    “Không cần vội, tiểu tử đánh một ván đã, để lão xem sức cờ của cậu thế nào” Đậu Quốc Trụ nói lời thật lòng
    “Tiểu Hồ trước tiên đánh một ván đi” Chu Hàn Chương vội bảo Vinh Hoa
    Thế là Vinh Hoa không còn ngại chuyện chấp quân, bèn chủ động bày cờ. Bày xong Vinh Hoa nói: “Đậu lão sư, học sinh đi trước ạ”
    “Cậu cứ đi trước” Đậu Quốc Trụ lên tiếng
    Thế là một già một trẻ ngồi đấu cờ. Vinh Hoa vừa cầm quân cờ lên đã quên thân phận của hai bên, ôm theo niềm tin tất thắng, tinh thần phấn chấn đi pháo 2 bình 5, “cạch” một tiếng, đặt quân rất mạnh, sau đó ngước nhìn Đậu Quốc Trụ
    “A, tiểu tử, cậu thích chơi pháo đầu hử?”
    “Dạ, không nhất định ạ. Ván này cháu muốn thử dùng pháo đầu thôi ạ” Vinh Hoa nhẹ nhàng nói
    “Được a, các loại khai cục đều có thể dùng” Đậu Quốc Trụ nói xong bèn đi mã 8 tiến 7.
    Vinh Hoa nghĩ thoáng chốc rồi đi mã 2 tiến 3. Đậu Quốc Trụ cũng tiện tay đi binh 3 tiến 1. Vinh Hoa cũng nghĩ chốc rồi đi xe 1 bình 2. Đậu Quốc Trụ vẫn tiện tay đi xe 9 bình 8. Vinh Hoa lập tức đi xe 2 tiến 6. Đậu Quốc Trụ vội đi mã 2 tiến 3. Đến đây hình thành thế trận trung pháo đối bình phong mã. Bên tiên phát động thế công, dần dần bức người. Đậu Quốc Trụ vốn chẳng xem Vinh Hoa vào đâu, chỉ tiện tay mà đi. Nhìn thấy tiểu Hồ công gấp, nắm quyền chủ động, trong lòng không tránh khỏi giật mình: “Haiz, tiểu tử này cũng thật hại, mình không thể thất thủ thua trước nó”. Thế là Đậu dừng lại suy nghĩ cẩn thận cục diện, cuối cùng quyết định tính quân, giản thế cục diện, giải trừ thế công của tiểu Hồ. Vinh Hoa nhắm vào sách lược của Đậu, bèn áp dụng chiến thuật “dương đông kích tây” cố ý đi xe 9 bình 8 tróc pháo, Đậu lão đành phải chạy pháo. Vinh Hoa thừa dịp binh 3 tiến 1, chuẩn bị nước sau quá hà ăn tốt. Lúc này Đậu lão nhìn thấy cục thế vô cùng cẩn mật, bên hậu lâm vào nguy hiểm bại trận, đành phải xuất hết thao lược cố giữ vững thành trì, trải qua một hồi đổi quân, cuối cùng chuyển thành thế hòa, lúc này Đậu lão mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên trán cũng đã lấm tấm mồ hôi.
    “Đậu lão sư thật lợi hại” Vinh Hoa vốn muốn dùng chiến thuật công kích, ngờ đâu bị hóa giải hết, nên rất khâm phục Đậu lão.
    “Uai, tiểu tử này, rất hung hăng nha, xém chút chém chết lão rồi” Đậu lão ra vẻ than thở.
    Chu Hàn Chương đứng ngoài xem cờ, thấy hiểm nguy trùng trùng cùng thầm lo hộ Đậu Quốc Trụ. Chu thầm nghĩ: “nếu một trong Dương châu tam kiếm khách đỉnh đỉnh đại danh mà bị một đứa trẻ kích bại, há chẳng phải trò cười cho đối phương sao” Vừa nhìn thấy hòa cờ, Chu vui thay cho Đậu, lại cũng rất phấn khởi về tiểu Hồ, thế là Chu nói: “Đậu lão, kỳ nghệ của tiểu Hồ xem ra không tầm thường, nếu không phải Đậu lão kinh nghiệm phong phú, hóa giải hết mọi thế công của nó mới thành hòa cờ, nếu đổi lại là tay cờ khác chắc chắn tiểu Hồ đã thắng ván này rồi”.
    “Đúng vậy, đúng vậy, tiểu tử này khá lắm, sau này nhất định có tiền đồ” Đậu Quốc Trụ tán thưởng
    Hồ Vinh Hoa nghĩ tới những nước đi ban nãy, cảm giác mình nghĩ chưa thấu đáo, cho nên thế công mới bị hóa giải; nếu nghĩ thêm một chút, có thể thấy ra nước thứ 27 nhất định phải thắng lợi, thế là cậu nói: “Đậu lão sư, cháu hối hận đã đi sai nước 27, nếu cháu đổi lại thành tốt 3 bình 2 ăn pháo phong xe, kết quả chắc sẽ khác, Đậu lão sư có phải vậy không ạ?”.
    “Haiz, cậu nói rất đúng, đúng là nước thứ 27 cậu sai lầm lớn. Sao bây giờ cậu lại biết nước đó sai lầm” Đậu Quốc Trụ thấy tiểu Hồ tự nhìn ra sai lầm của bản thân nên rất kinh ngạc.
    “Đậu lão sư, không giấu gì lão sư, sau khi lão sư đi nước 28, cháu mới thấy hối hận vì sao trước đó không bình tốt ăn pháo phong xe, trong lòng vẫn cứ tự trách mình sao lúc quan trọng không để ý nặng nhẹ” Vinh Hoa tự trách bản thân.
    “Hảo tiểu tử, vốn dĩ lão định chỉ ra sai lầm của cậu, nhưng cậu đã tự nhìn ra, lão không cần phải nói nữa. Muốn chơi tốt một ván cờ, thì mỗi nước đi phải cẩn trọng, khi đã có ưu thế không thể dễ dàng đánh mất nó, không cho đối thủ có cơ hội vãn hồi. Ngược lại, dù cờ có bị lép nhất định phải giữ được bình tĩnh, tìm ra sai sót của đối phương để phản công. Vừa rồi, cờ của lão không tốt, nhưng dựa vào sự bình tĩnh của bản thân, cuối cùng cũng nắm được sai lầm của cậu mà thủ hòa được” Đậu Quốc Trụ thành tâm thành ý nói những hiểu biết của bản thân cho tiểu Hồ.
    Hồ Vinh Hoa nói: “Ván cờ hôm nay đã cho cháu một bài học sâu sắc, lời chỉ dạy của Đậu lão sư nhất định cháu sẽ ghi nhớ”.
    “Kha kha, rất tốt, rất tốt” Đậu Quốc Trụ cao hứng nói.
    Chu Hàn Chương cho rằng, một già một trẻ đánh cờ kết quả đẹp nhất là hòa cờ; tiểu Hồ nhận được thêm kinh nghiệm, Đậu lão cũng không mất đi danh tiếng cao thủ. Chu với tư cách là người giới thiệu, cũng có được tác dụng tích cực, cả ba bên đều hài lòng, bèn nói: “tiểu Hồ, hôm nay cậu có thể hòa được với Đậu lão, thật là ghê gớm. Đậu lão sư không nói hai lời, chúng ta vừa tới là cùng cháu đánh cờ, lại chỉ dạy cho cháu, thật là một lão sư tốt”
    “Đúng ạ, từ khi ra đời tới nay, đây là lần đầu tiên cháu đánh cùng danh thủ giống như Đậu lão sư, cháu vô cùng cảm ơn lão sư đã chỉ dạy, cháu sẽ ghi nhớ mãi” Vinh Hoa nói ra lời tận đáy lòng.
    Chu Hàn Chương nói: “như vậy rất tốt. tiểu Hồ bây giờ không còn sớm nữa, đường lại xa, Đậu lão tuổi không còn trẻ, chúng ta không thể làm phiền lão nữa. Về sau khi nào tới xin lão Đậu lão chỉ giáo, liên hệ sau có được không?”
    “Được ạ, được ạ” Vinh Hoa gật gật đầu nói, rồi hướng về Đậu Quốc Trụ cậu nói: “Đậu lão sư, cảm ơn sự chỉ dạy của lão sư”
    Đậu Quốc Trụ thấy Vinh Hoa thông minh, lanh lợi lại lễ phép như vậy, trong lòng rất thích cậu, nói: “Không cần cảm ơn, về sau khi nào có thời gian, cậu cứ tới nhà lão chơi”
    Vinh Hoa vội đáp: “nhất định cháu sẽ tới. Ngoài ra, cháu nghe nói lão sư hay đi đấu cờ biểu diễn, vậy lão sư có thể cho cháu theo cùng, để cháu học tập được không ạ?”
    “Được thôi” Đậu Quốc Trụ đáp, “Đúng rồi, cậu nói làm lão mới nhớ, chủ nhật tuần sau lão có buổi đấu diễn, nếu cậu có thời gian, lão sẽ mang cậu cùng đi”
    “Như vậy quá tốt ạ, chủ nhật tuần sau cháu nghỉ học, nhất định cháu sẽ đi” Vinh Hoa nhất thời phấn khích.
    Chu Hàn Chương cũng bày tỏ muốn đi xem đấu biểu diễn. Thế là, 3 người hẹn chủ nhật tuần sau cùng đi.

    Hết hồi 4

    Mời các bạn đón đọc hồi 5: “Đắc ý trà lầu đắc tri ngộ”



  16. 4 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    amorist (10-10-2014), cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  17. #9
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    Hồi 5: Đắc ý trà lầu đắc tri ngộ


    TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
    NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
    LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: k400201@dichnhac.com



    Từ nhà Đậu Quốc Trụ trở về nhà Hồ Vinh Hoa đường tương đối xa. Hôm nay tiểu Hồ về tới nhà đã là giờ ăn tối. Cậu vừa bước vào nhà đã nói với mẹ: “Mẹ, hôm nay con lại về muộn, mẹ đừng giận ạ”
    Bà mẹ cũng có chút lo lắng cho con trai, vì tiểu Hồ tuổi còn nhỏ, lại một mình ở bên ngoài, nên bà vẫn luôn không yên tâm, sợ xảy ra chuyện gì, nhưng nghĩ hôm nay có Chu thúc thúc đưa đi, cũng yên tâm bèn nói: “Mẹ sao phải giận con? Hôm nay con đi bái sư học cờ, mẹ chỉ có vui mừng, sao lại giận con được?”
    “Haiz, Vinh Hoa về rồi, bái sư thế nào rồi con” ông bố ở phòng trong nghe câu chuyện của hai mẹ con, bèn hỏi vọng ra.
    Hồ Vinh Hoa bèn tiến vào phòng trong, nói với bố: “Đậu lão sư đối với con rất tốt, khi con và Chu thúc thúc tới nhà Đậu lão, đang là lúc ông ấy nghỉ trưa, con và Chu thúc bèn đứng chờ ở ngoài cửa, khi ông ấy tỉnh dậy nghe thấy con và Chu thúc đã đứng chờ từ lâu thì rất lấy làm ái ngại, bị sự chờ đợi đó làm cho cảm động, nên nhiệt tình mời con vào Chu thúc vào trong nhà, còn tự tay pha trà mời khách. Con nghĩ con không thể để lão sư pha trà mời một tiểu học sinh như con, nên con chủ động pha trà hộ lão sư, Đậu lão cười khì khì khen con thông minh lanh lợi, xem ra Đậu lão rất thích con”
    “Tốt, con làm tốt lắm, học sinh phải tôn kính lão sư” ông bố hài lòng gật đầu nói
    “Vinh Hoa của chúng ta đúng là thông minh lanh lợi” bà mẹ cũng lên tiếng
    Vinh Hoa nhìn mẹ lặng lẽ cười
    “Đậu lão sư có đồng ý dạy cờ cho con không?” ông bố hỏi
    “Có ạ, lão sư cùng con chơi một ván, không chấp quân”
    “Không chấp con, vậy con đánh sao nổi?”
    “Không ạ, ván ấy hòa ạ”
    “Thật sao, con không thua Đậu lão sao? Xem ra kỳ nghệ của con cũng lợi hại nhỉ?”
    “Con được đi tiên, vốn dĩ rất chủ động. Đậu lão ban đầu khai cuộc rất tùy tiện, về sau nhìn thấy con tấn công hung hãn, hình cờ rất bất lợi, nên Đậu lão cũng có chút khẩn trương. Nhưng Đậu lão kinh nghiệm phong phú, hóa giải hết thế công của con, cuối cùng hòa cờ, con hối hận đã đi nhầm một nước cờ, nếu không con đã thắng ván ấy rồi”
    “Uây, hòa cờ là tốt lắm rồi, nếu lão sư thua trước con, mất mặt lắm, lão sư sẽ không vui. Con nghĩ xem, nếu lão sư thua con thì còn có thể làm lão sư của con được không?”
    “Nói vậy thôi, chứ một ván cờ thì rất ngẫu nhiên, chẳng nói lên điều gì cả. Trình cờ của Đậu lão rất cao, ván cờ đó do Đậu lão chủ quan thôi” Vinh Hoa nói rất khách quan, tuyệt không vì hòa ván đó mà dương dương tự đắc không xem Đậu lão vào đâu.
    “Con nói rất đúng, Đậu lão cũng có thể cố ý đánh hòa để khích lệ con” ông bố lại nhìn từ một khía cạnh khác
    Vinh Hoa nghĩ một chút rồi nói: “Cũng có thể như vậy, Đậu lão sư rất bình dị dễ gần, con rất thích ông ấy”
    “Đúng rồi, mẹ hỏi con, ông ấy dạy con chơi cờ không đòi hỏi điều kiện gì sao, ví như học phí thế nào?” bà mẹ đột nhiên hỏi
    “Không có ạ, con nói về sau con sẽ thường xuyên tới xin lão sư chỉ dạy, lão sư bảo con cứ thường xuyên tới, con còn xin đi lão sư mang con đi xem thi đấu biểu diễn nữa, lão sư cũng rất vui vẻ nhận lời.”
    “Nói như vậy, lão sư hoàn toàn không cần gì sao, thật tốt quá”
    “Haiz, bây giờ không giống như xã hội cũ, làm cái gì cũng đều vì nhân dân phục vụ, giác ngộ tư tưởng của con người cũng được nâng cao rồi, Đậu lão sư cũng không phải ngoại lệ, cho nên nói xã hội mới thật tốt” ông bố nói một cách đầy cảm xúc.
    “Đúng rồi, chủ nhật tuần sau Đậu lão sư đồng ý cùng con và Chu thúc thúc đi xem biểu diễn cờ” Vinh Hoa nhớ tới cái hẹn của ba người.
    “Được đấy, con đi đi” ông bố cao hứng nói
    “Con cứ đi đi, về muộn chút cũng không sao đâu” bà mẹ khích lệ
    “Mẹ thật tốt a” Vinh Hoa nhìn mẹ cười
    Miếu Thành hoàng là nơi vô cùng nổi tiếng của Thượng hải, không chỉ người dân của thành phố thích tới đây chơi, mà du khách phương cũng rất thích tới đây. Nơi đây có tất cả các món ăn bình dân đặc sắc của Thượng hải, có các tiểu thương điếm, có nơi đàn xướng hát ca, có các loại kỹ nghệ giang hồ, có các tửu quán trà lầu và nơi đây còn có đội cờ biểu diễn của Đắc ý trà lầu.
    Chớp mắt mà đã tới Đắc ý trà lầu. Vì biểu diễn cờ tướng bắt đầu vào buổi chiều. Vinh Hoa vừa ăn xong cơm chiều là vội vàng đi. Trước đây cậu cũng đã từng tới Thành hoàng miếu, đó là tết năm ngoái cậu cùng bố tới đó chơi. Nhưng chưa từng lên Đắc ý trà lầu. Hôm nay cậu lên Đắc ý trà lầu cảm thấy vô cùng mới mẻ. Chu thúc thúc cùng Đậu lão sư và mấy người bằng hữu đang ngồi uống trà
    “Dạ, chào Đậu lão sư, chào Chu thúc thúc ạ” Vinh Hoa bước lại phía bàn trà
    “A, tiểu tử, cậu tới đây, ngồi xuống đây” Đậu Quốc Trụ vui vẻ nói và dùng một tay ấn Vinh Hoa xuống một chiếc ghế trống
    “Cháu tới muộn, xin lỗi ạ” Hồ Vinh Hoa thấy mọi người tới trước liền nói như vậy
    Đậu Quốc Trụ cười nói: “tới muộn chút cũng không cần khẩn trương, dù sao cũng phải có người tới trước có người tới sau mà, lão giới thiệu chút cho cậu” rồi chỉ vào một lão nhân ngoài 50 ngồi đối diện, “vị này là Từ lão sư, tên gọi Từ Đại Khánh”
    Hồ Vinh Hoa vội đứng lên, hướng về Từ Đại Khánh nói: “Dạ, cháu chào Từ lão sư”
    “Ây, tiểu bằng hữu, không cần khách khí”
    Đậu Quốc Trụ lại chỉ một trung niên chừng 40 tuổi ngồi bên cạnh Từ đại khánh nói: “Vị này cũng là một hảo bằng hữu của lão, tên gọi Bác Ngạc Định, tiểu tử, cậu xem nên xưng hô thế nào?” có ý muốn thử tiểu Hồ, xem cậu nói thế nào.
    Thế là Bác Ngạc Định, Từ Đại Khánh và Chu Hàn Chương cùng mỉm cười nhìn tiểu Hồ
    Vinh Hoa đứng lên như cũ, cung kính hướng về Bác Ngạc Định thi lễ nói: “Bác bá bá, chào Bác lão sư ạ”
    “Kha, kha…” mấy vị người lớn cùng cười phá lên, trong tiếng cười tràn đầy sự tán dương.
    Bác Ngạc Định lập tức nói: “tiểu bằng hữu, cậu cứ gọi tôi là Bác bá bá là được rồi, lão sư ư? Tôi không dám làm đâu”
    “Đâu dám, đâu dám, các thúc bá ở đây đều là lão sư của cháu” Hồ Vinh Hoa học theo khẩu khí của người lớn
    “Ha ha…” 4 vị người lớn lại đồng thanh cười tán thưởng. Đậu Quốc Trụ tiếp lời: “Hôm nay lão đặc biệt dẫn thằng bé này tới đây xem cờ. Chủ nhật tuần trước, nó ở nhà lão có đánh cùng lão 1 ván. Haiz, xém chút nữa lão bị thua, nó đánh rất có sát lực, may lão kinh nghiệm lão luyện mới xoay ra hòa được”
    “Thật sao?” Từ Đại Khánh và Bác Ngạc Định cùng kinh ngạc hỏi
    “Không có chấp quân?” Bác Ngạc Định lại hỏi
    “Không có, nó muốn lão nhường quân, nhưng lão muốn thử sức cờ của nó nên không nhường quân” Đậu Quốc Trụ nói.
    Nói như vậy, kỳ nghệ của thằng bé cũng khá đấy chứ. Kỳ nghệ của Đậu tiên sinh vô cùng nổi danh, một trong Dương châu tam kiếm khách, nó có thể hòa với Đậu tiên sinh, thật không đơn giản” Bác Ngạc Định tán dương nói.
    “Uây, đó là cháu ăn may mới hòa ván đó, một ván chỉ là ngẫu nhiên thôi ạ, cũng là Đậu lão sư có ý khích lệ cháu nên mới đánh hòa ván đó ạ” Hồ Vinh Hoa lại học theo khẩu khí của người lớn để giải thích.
    Đậu Quốc Trụ vỗ vào lưng tiểu Hồ nói: “Tiểu tử, cậu thật biết nói, lão không có cố ý đánh hòa, đó là cậu bức lão đánh hòa”
    Chu Hàn Chương nói: “Hôm đó, tôi cũng đứng bên xem 2 người đánh, Đậu lão sư nói thật đó, nhưng cờ một ván thật khó nói”
    Bác Ngạc Định nói: “Cho dù là ngẫu nhiên, nhưng nếu trình quá kém có thể thủ hòa được sao”
    “Đúng vậy, đúng vậy” Từ Đại Khánh gật đầu đồng ý
    Bác Ngạc Định nhìn đồng hồ nói: “Sắp tới giờ rồi, chuẩn bị biểu diễn thôi”
    Thế là, Đậu Quốc Trụ, Từ Đại Khánh và Bác Ngạc Định cùng đứng lên. Đậu Quốc Trụ quay qua nói với Chu Hàn Chương và tiểu Hồ: “Hai người cứ ngồi đây xem”.


    -Còn tiếp...-

  18. 3 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

  19. #10
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Đang ở
    An Giang
    Thành viên thứ
    38
    Bài viết
    4,731
    Cảm ơn 4,628 lần / 2,077 bài
    Hồi 5: Đắc ý trà lầu đắc tri ngộ


    -tiếp-

    TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
    NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
    LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: k400201@dichnhac.com


    Sau khi Vinh Hoa thấy 3 người bước đi, liền hướng về Chu Hàn Chương hỏi thăm về Từ Đại Khánh và Bác Ngạc Định. Chu Hàn Chương liền nói cho Vinh Hoa biết. Vốn Bác Ngạc Định là nhân viên cung văn hóa khu Nam thị- Thượng hải, cụ thể phụ trách triển khai thực hiện các hoạt động cờ tướng. Trước đây, Bác cùng làm với danh tướng Đồ Cảnh Minh, tích cực trù bị các giải đấu thiếu niên, nhi đồng của Thượng hải. Bác còn chuyên về tìm kiếm, phát hiện các kỳ thủ nhí có tài năng để đào tạo, bồi dưỡng. Các kỳ thủ nhí kinh qua sự đào tạo, bồi dưỡng của Bác cũng đã có vài người. Bình thường, Bác còn làm về biểu diễn cờ. Hôm nay, biểu diễn cờ của Đắc ý trà lâu chính là do Bác tổ chức. Từ Đại Khánh cũng là danh thủ của Thượng hải. Từ còn là đội trưởng đội cờ biểu diễn Thượng hải. Du lạc trường của Đại thế giới và Đắc trì lâu là nơi hoạt động chủ yếu của đội cờ biểu diễn. Hôm nay, họ mời Đậu Quốc Trụ và một danh thủ- luận về kỳ nghệ và tuổi tác cũng tương đương Đậu, đó là danh thủ Đặng Xuân Lâm. Mấy ngày trước đã quảng cáo, cho nên hôm nay rất nhiều người mê cờ đã tới đây xem. Đặng Xuân Lâm là Nam xương- Giang tây, có biệt hiệu là “Nam xương kỳ vương”, cũng giống như Đậu Quốc Trụ, Đặng cũng là danh thủ thành danh thời dân quốc. Nhưng hoạt động chủ yếu của Đặng là ở Thượng hải, Nam kinh. Lúc này đúng lúc Đặng có mặt ở Thượng hải, Bác Ngạc Định và Từ Đại Khánh liền mời Đặng cùng Đậu Quốc Trụ đấu biểu diễn. Lúc này, trong trà lầu đã chật cứng không còn chỗ ngồi. Những người mê cờ vừa uống trà, vừa xem đấu biểu diễn, Vinh Hoa ước chừng trà lầu này rộng gấp 3 phòng học, các bàn đã chật cứng người, nên trong trà lầu chắc khoảng hơn 200 người, trên trà lầu treo một bàn cờ lớn, bàn cờ đã được bày xong xuôi, hai bên góc bàn cờ đề tên hai người biểu diễn, bên đỏ là Đậu Quốc Trụ- một trong Dương châu tam kiếm khách, bên đen là Đặng Xuân Lâm- Nam xương kỳ vương. Đúng lúc này, Bác đi tới trước bàn cờ lớn nói với mọi người: “Thưa các vị quan khách, hôm nay Đắc ý trà lầu đặc biệt mời 2 đại danh thủ Đậu Quốc Trụ và Đặng Xuân Lâm tới biểu diễn. Đậu tiên sinh là một trong Dương châu tam kiếm khách lừng lẫy kỳ đàn, tiên sinh tề danh cùng Chu Đức Dụ và Chu Kiếm Thu, kỳ phong của tiên sinh cương mãnh lại chặt chẽ, cho nên còn có biệt danh là Tư miên lão hổ. Đặng tiên sinh có biệt hiệu là Nam xương kỳ vương, kỳ phong của Đặng tiên sinh cũng thiên về cương mãnh, đường cờ khoáng đạt, xem ra hôm nay sẽ có một cuộc chém giết kịch liệt. Chúng tôi còn đặc biệt mời danh thủ Thượng hải, đội trưởng đội cờ biểu diễn Từ Đại Khánh tới đây bình cờ. Bây giờ, cuộc đấu bắt đầu, mời Từ tiên sinh tới bình cờ”.
    Cả trà lâu nổi lên tiếng vỗ tay không ngớt. Trong tiếng vỗ tay ấy, Từ Đại Khánh bước tới bàn cờ lớn. Đợi tiếng vỗ tay chấm dứt, Từ nói: “thông thường bình cờ sẽ có hai người, một người chính, một người phụ, hôm nay tôi là người bình chính, còn một người phụ nữa, vậy người đó sẽ là ai? Đó chính là kỳ thủ nhí kia”. Cánh tay của Từ chỉ về phía Vinh Hoa: “Bây giờ mời tiểu Hồ lên đây nào, nào mọi người cho một tràng vỗ tay”
    Tiếng vỗ tay lại vang lên. Vinh Hoa không có chút chuẩn bị, bất ngờ thấy gọi mình lên phụ bình cờ, thì cảm thấy vô cùng bối rối, bèn quay sang hỏi Chu Hàn Chương: “Chu thúc thúc, cháu không biết gì, phải làm sao đây?”
    Chu Hàn Chương nói: “rất rõ ràng, là Đậu lão sư, Từ lão sư và Bác bá bá đã thương lượng cẩn thận rồi, là bọn họ có ý muốn cháu được lộ diện, cũng là để bồi dưỡng cháu, cháu cứ can đảm lên đi, dù sao người bình chính cũng là Từ lão sư mà”
    Vinh Hoa bèn rời chỗ ngồi, đi về phía bàn cờ lớn. Mọi con mắt trong trà lầu đều đổ dồn về Vinh Hoa. Đi tới trước bàn cờ lớn, hướng về Từ Đại Khánh, Vinh Hoa lễ phép nói: “Từ lão sư, cảm ơn lão sư đã tạo điều kiện cho con, nhưng trình độ của con sao bình cờ được ạ”
    “Haizz, không sao, cậu không cần lo lắng, cậu cứ nghe lời tôi, tôi hỏi gì cậu đáp đó, được chứ?” Từ Đại Khánh đỡ lời Vinh Hoa.
    “Vậy được ạ” Vinh Hoa nói rồi, quay về phía mọi người trong trà lầu nói lớn: “Cháu tên Hồ Vinh Hoa, là học sinh tiểu học, học cờ chưa được bao lâu, vừa mới nhập môn, nói cháu bình cờ thật ra là để cháu học cờ. Hôm nay cháu tới học cờ, Từ lão sư để cháu đứng trước bàn cờ lớn, chỉ là tạo cơ hội cho cháu học hỏi, nếu cháu có nói gì sai, xin các bá bá, thúc thúc bỏ qua cho cháu ạ”
    Cả trà lầu lại vang lên tiếng vỗ tay, đan xen vào đó là các câu bàn luận: “thằng bé thật lễ phép, còn nhỏ tuổi mà nói năng như người lớn”, “Đừng thấy nó nhỏ tuổi, kỳ nghệ của nó chắc cũng khá”, “nhìn thằng bé thật thông minh lanh lợi”.
    Buổi biểu diễn bắt đầu, chỉ thấy trên bàn cờ lớn, nước đầu tiên của bên đỏ là đương đầu pháo, bên đen đáp trả bằng nước mã 2 tiến 3, bên tiên cũng mã 2 tiến 3. Liên tiếp được 5,6 nước. Từ Đại Khánh liền nói: “mấy nước này, chỉ là những nước khai cuộc thông thường, vậy đây là bố cục gì? Bây giờ hãy để tiểu kỳ thủ của chúng ta trả lời”
    Hồ Vinh Hoa thầm nghĩ, hóa ra là Từ lão sư muốn thử mình, bèn đáp: “bố cục này gọi là “trung pháo hoành xe đối phản cung mã’, Từ lão sư con nói đúng không ạ”
    “Đúng vậy” Từ Đại Khánh gật đầu đồng ý, rồi quay ra nói với mọi người: “có rất nhiều loại bố cục, nhưng cho dù là loại bố cục nào, đều không thể quyết định thắng thua. Vậy, thắng thua do cái gì quyết định? Tiểu Hồ, cậu biết hay không?”
    Vinh Hoa nghĩ: bố cục gì không quyết định thắng thua, nhưng rất quan trọng, bèn nói: “Từ lão sư nói rất đúng, bố cục không thể quyết định thắng thua. Nhưng con cho rằng, bố cục tốt xấu, quan hệ rất lớn tới trung cục. Vậy cái gì quyết định thắng thua? Con nghĩ, chủ yếu là dựa vào năng lực trung cục và công phu tàn cục quyết định. Nếu con nói không đúng, xin lão sư chỉ giáo ạ”
    Từ Đại Khánh gật đầu khích lệ, mọi người cũng vỗ tay cổ vũ, sau tiếng vỗ tay, Vinh Hoa tươi cười nói: “mọi người vỗ tay thế, chắc là con nói đúng ạ”
    Từ Đại Khánh nói với Vinh Hoa: ‘cậu nói rất đúng, nhưng đó chỉ là những kiến thức thông thường, phía sau còn có một vấn đề, nếu cậu có thể trả lời đúng, thì mới có thể nói cậu có chút trình độ”
    Vinh Hoa đáp: “được ạ, hôm nay vì để học cờ con mới tới đây, nếu con trả lời sai, xin lão sư chỉ giáo’
    Từ Đại Khánh chỉ vào nước sỹ 4 tiến 5 của bên đen nói: “nước cờ này cậu thấy thế nào? Dường như còn có nước tốt hơn, tiểu Hồ cậu nói xem còn có nước nào tốt hơn không?”
    Vinh Hoa nhìn bàn cờ một lúc rồi nói: “phải chăng có thể thay bằng nước binh 9 tiến 1?” lập tức trên bàn cờ lớn liền đưa con sỹ về vị trí ban đầu và thay vào đó là nước binh 9 tiến 1: “đi như thế này, dường như con mã biên sẽ linh hoạt hơn”
    Từ Đại Khánh lắc lắc ngón cái với Vinh Hoa và nói: “không sai, cậu cũng nghĩ giống tôi, đi như thế quả thực con mã biên sẽ linh hoạt hơn”
    Sau 45 hiệp giao đấu, bên đỏ còn xe, pháo, tốt sỹ tượng toàn, bên đen còn xe, pháo, tam tốt song sỹ và mỗi bên có 1 tốt đã qua hà. Bây giờ tới bên đỏ đi tượng 5 tiến 3, ngăn cản xe đen.
    “Nước cờ này thế nào? Tốt hay không?” Từ Đại Khánh lại đưa ra một vấn đề, Từ nhìn mọi người rồi lại nháy mắt với tiểu Hồ.
    Vinh Hoa biết Từ Đại Khánh đang thử mình, bèn nói: “nước cờ này vừa nhìn tưởng là có vấn đề, đem tượng của mình hiến miệng xe, hơn nữa lại làm lộ mặt tướng. Nhưng nếu cẩn thận xem xét, đây là một nước hay, hơn nữa nước này rất quan trọng”
    “Vậy, cậu nói xem, nước này hay chỗ nào” Từ Đại Khánh lại hỏi
    Vinh Hoa bèn trả lời: “Vài nước nữa sẽ thấy cái hay của nước này ạ”
    Quả nhiên, bên đen đành phải xe 7 thoái 2 ăn tượng, bên đỏ liền xe 5 bình 6 chiếu tướng, tiếp theo, tướng 4 bình 5, pháo 2 tiến 3, xe 7 thoái 5… bên đỏ thông qua trầm pháo chiếu tướng khống chế chủ lực của bên đen, tiếp theo lại bình xe tróc pháo dọa hết, từng bước vây bức, tới nước 51 xe đỏ lại hiến bên đen, kịp thời trầm đáy gọi hết.
    Cả trà lầu tiếng vỗ tay vang lên như sấm, Từ Đại Khánh chờ tiếng vỗ tay ngớt, bèn nói lớn: “thắng lợi bên đỏ có được nhờ rất lớn vào nước 46 tượng 3 tiến 5, vừa rồi chúng ta đã nghe vị tiểu bằng hữu này nói qua, cậu ta có thể nhìn ra cái hay của nước đó, quả nhiên là có chút trình độ. Vậy, bên đỏ đi một loạt nước, là chiến thuật gì vậy? bây giờ hãy để tiểu Hồ trả lời”
    Vinh Hoa đáp: ‘bên tiên liên tiếp thay đổi trận thế, dương đông kích tây, làm đối phương mắc lừa, thừa cơ công bức khống chế đối phương, đây là chiến thuật “đổi trắng thay đen”. Đậu lão sư đánh ván này thật tuyệt vời”.
    Vì để khích lệ Vinh Hoa, Từ Đại Khánh bèn nói với mọi người: “mọi câu trả lời hôm nay của vị tiểu kỳ thủ này đều đúng, thật không đơn giản. Mọi người cho cậu bé một tràng pháo tay tán thưởng nào. Tôi nghĩ cách khích lệ tốt nhất vẫn là tiếng vỗ tay của mọi người”
    Thế là cả trà lầu lại như nổ tung trong tiếng vỗ tay của mọi người

    -Hết hồi 5, mời các bạn đón đọc hồi 6 'THIẾT LÔI TRỢ HƯNG TỶ CAO THẤP”-

  20. 3 Thành viên cảm ơn cscd113 vì bài viết hữu ích.

    cusut07 (08-01-2016), kytoan (10-09-2014), tuanzoi (08-12-2015)

Trang 1 của 3 123 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •