kỳ vương thiên tài mệnh yểu

Theo: Thiên_thần_mất_nết

Hứa văn Hải sinh năm 1918 là con của cụ Hứa văn Nhiệm,người làng Tân Qui tây,trước thuộc Sa Đéc,nay nhập về tỉnh Đồng Tháp.Theo ông Lê Vinh Đường thì tổ tiên của Hứa văn Hải là người Hoa thuộc nhóm Phúc Kiến.quê gốc ở làng Long Khê,huyện Chương Châu,tỉnh Quảng Đông.Thuở nhỏ Hải là một cậu bé cực kỳ thông minh,có trí nhớ tuyệt vời.một người bạn của Hải sau này nhớ lại:Hải có đôi mắt sáng,dáng người mảnh khảnh,sa trắng,gương mặt thanh tú điển trai,dù trán hơi dô ra và có nhiều dấu vết của bệnh đậu mùa.Kieej tướng Trần văn Ninh có nhiều nét hao hao giống kỳ vương Hứa văn Hải.Năm 15 tuổi,học cờ cùng bạn là Tạ Khánh Toàn và em là Hứa văn Tài,chỉ trong vòng một năm,Hải đã đạy trình độ kiện tueoengs.Thật là ngườ có thiên tư khác thường hay nói đúng Hải là một thiên tài bẩm sinh.Những năm Triệu Khôn sang Việt Nam,hứa văn hải có dịp gặp và được Triệu Khôn chỉ dẫn tận tình,nhờ đó Hải tiến bộ vượt bậc.Người ta kể lại rằng khi Triệu Khôn gặp hải thì Hải còn là một cậu bé 14-15 tuổi,nhưng tỏ ra rất có thiên tư về cờ.Triệu thử bày ván cờ thế :Đình xa vấn lộ" cho Hải phá và hải đã trổ tài biểu diễn nhiều chiêu rất thông minh khiến Triệu rất vui mừng đẹp dạ nhận hải làm đệ tử để truyền thụ.

Mấy năm sau đó cha mất,Hải đã ôm bàn cờ đi khắp bốn phương đánh độ kiếm sống.Trên bước đường chinh phục làng cờ,Húa văn hải lần lượt hạ đo ván các hảo thủ của "Nam kỳ lục tỉnh" và được đông đảo người hâm moojtoon vinh là "kỳ vương" ,oai trấn giang hồ.Năm 1938,được sự giới thiệu của một người bạn là Trương kim Tài,kỳ vương hải quen biết với cao thủ Lê Vinh Đường-người có nhiều tài liệu,sách báo,thông tin thường xuyên các trận đấu của các cao thủ Quảng Châu và Hồng Kông.Được ông Đường thương mến,giúp đỡ,nên Hải có cơ hội nắm bắt thông tin và nghiên cứu nhiều thế trận mới.Trong lúc mọi kỳ thủ khác không có thông tin,chưa hay biết gì những kiểu chơi mới,thì hải đã nghiên cứu rất sâu các thế trận.Trình độ và công lực của hải nhờ đó tiến bộ vượt bậc.Việc Hải học tập và nghiên cứu sâu như vậy luôn được giữ kín,chỉ một vài người bạn quen thân biết lờ mờ chuyên này mà thôi.ông Phạm văn Sáng kể lại những năm 1940,ông có hiệu hớt tóc ở đường Nguyen An Ninh,đã cho Hải ngủ nhờ buổi tối.Sáng nào đến mở cửa để hành nghề cũng thấy trong hộc tủ có nhiều chân đèn cầy.Thì ra,tối nào Hải cũng thức khuya để nghiên cứu sách hoặc nghiên cưu các ván đấu đã đăng trong các báo tiếng Hoa của những danh kỳ Hồng Kông và lục địa.Đôi khi ông Sáng hỏi Hải đọc sách gì thì Hải không bao giờ tiết lộ,thậm chí những người bạn quen thân khác thắc mắc vài phương án hay nước biến cụ thể nào đó,hỏi Hải cũng không chịu nói.Chính vì vậy mà Hải,tuy có rất nhiều người hâm mộ,thán phục tài nghệ của mình,nhưng bạn quen thân,hết mình vì nhau thì không có mấy người! Nhiều người phục tài nghệ của Hải đã ví Hải như Triệu Tử Long thời Tam Quốc.

Tết Nguyên Đán năm Quý Mùi(1943) tại Gò Công có tổ chức một giải cờ lấy tên là "Giải vô địch giữa các kỳ vương" chỉ dành riêng cho "Tứ hung" tức là bao gồm :Nguyễn văn Ngoan, Nguyễn Thành Hội ,Hà Quang Bố và Hứa văn Hải.Gặp phải các cao thủ ngang tài,kỳ vương hải thi triên thao lược,áp đảo quần hùng,đoạt vô địch rất oanh liệt.Tiết trung thu năm đo,sòng bạc "Đại thế giới" ở Chợ Lớn lại tổ chức một giải cờ xưng danh "Giải vô địch Nam kỳ", Hứa văn hải tham gia,đánh thắng mọi đối thủ như chẻ tre đoạt chức vô địch dễ dàng.

Vì sức cờ quá mạnh,suy tính cao thâm nên kỳ vương Hải đi đánh độ phải chấp nhiều quân,nhiều nước,và luôn phải lao tâm khổ tứ mới thắng được.Như đánh với ông chủ nhà in ở đường Lê Thánh Tôn là Phạm văn Thình,Hải phải chấp một Xe;đánh với ông Tư Sơn,chủ nhà hàng ở đường Nguyễn Huệ,Hải phải chấp một Pháo và phải bịt mắt.một người quan biết ải nói rằng mỗi ngày Hải phải làm việc,đánh cờ trên 8 tiếng.Do đó sức khoẻ mau suy kiệt,ăn uống thất thường và bồi dưỡng kém,lâu ngày mắc phải bệnh lao,không có điều kiện chạy chữa.mà vào thời đó cũng khó chữa trị vì bệnh lao liệt vào một trong "Tứ chứng nan y". Cuối năm 1944,kỳ vương Hải biết mình không qua khổi cơn bệnh hiểm nghèo,đã trở về quê làng ở Tân Qui tây và an giấc ngàn thu nơi đây ở tuổi 26,để lại bao thương tiếc cho làng cờ miền nam.

Bình sinh,Hải không muốn truyền dạy hay thu nhận bất cứ ai làm đệ tử,ngay bạn bè thắc mắc nhiều phương án hoặc nước biến muốn hỏi thì Hải cũng không bao giờ thật lòng chỉ dẫn.Phải chăng kỳ vương Hải sợ bị học trò phản lại mình,giống như một số thầy dạy võ?Dù thế nào, làng cờ vẫn dành cho kỳ vương Hải sự mến thương khính phục hơn là phê phán.Có một ước mơ nhỏ mà mãi đến khi nhắm mắt Hải vẫn không thực hiện được: đó là mong ước một lần được thi đấu với :THất tỉnh kỳ vương Châu Đức Dụ" rồ có chết cũng cam lòng! Vì đầu thập niên 40,Thất tỉnh Kỳ vương bắt đầu tổ chức các chuyến du đấu ở Philippines,Malaysia và Singapore nên Hải rất mong ông sẽ ghé Việt Nam.