Nếu bạn thấy Diễn đàn có ích, hãy cùng chia sẻ trên các mạng Xã hội nhé!
Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề mới: Tản mạn thơ Cờ Tướng.

  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    4
    Bài viết
    118
    Cảm ơn 111 lần / 26 bài

    Tản mạn thơ Cờ Tướng.

    Hoạ lại cờ tàn

    Cờ tàn mất sỉ tượng đang banh
    Bị pháo chàng đe trước cổng thành
    Một chốt lăm le chờ nhập nội
    Hai vua trống trải xuất cho nhanh
    “Đi về một cõi” chàng chờ thiếp
    “Tiến thẳng sài gòn” mụ ngóng anh!
    Thế cuộc cờ người sao vẩn thế?
    Hàng đêm trông đợi, mộng chưa thành!
    (Sưu tầm)



    --------------------

    Nước cùng !

    Cờ tàn dí tốt nhập thâm cung
    Dồn thế cờ em tướng khốn cùng
    Đành quên đôi tượng không kịp đỡ
    Chợt nhớ sĩ hòanh vẫn còn sung
    Bình tâm tướng sĩ phòng thủ chắc
    Vội vàng dí tốt chiếm hòang cung
    Há phải chăng đây còn tình nghĩa ???
    Mà sao cứ ép….. đến nước cùng
    (Sưu tầm)

    ---------------------------

    CÔ HAI THÍCH CỜ TƯỚNG

    ô Hai ơi ..

    Hỗm rài ba cô Hai bận rộn
    Chẳng ai tranh cờ tướng cùng tui
    Nghe đồn cô cũng một thời
    Kỳ phùng địch thủ bao người chịu thua

    Sẵn tui đây còn chưa tin thật
    Cô mau qua cao thấp với tui
    Tụi mình cá độ cho vui
    Nếu thua tui sẽ trọn đời thề lo cô

    Nước đầu tiên cô dzô pháo giữa
    Tui chống tượng chẳng đỡ mã lên
    Cô ăn chốt chiếu tướng liền
    Tui thời chống sĩ một phen hú hồn

    Chắc cô biết tui nhường cô tấn
    Cô ra xe xâm lấn bên tui
    Nhìn cô tui chỉ mỉm cười
    Nên phòng thủ mãi chẳng thời phản công

    Tui biết cô thích song cặp mã
    Tui giả vờ như chả biết gì
    Cô Hai liền vội sinh nghi
    “Anh này đánh kiểu gì kỳ vậy ta ?”

    Cô Hai ơi cô à có biết
    Bụng dạ tui thương thiệt cô rồi
    Ván cờ kéo chỉ một hồi
    Tui vờ thua vội cô cười mỉm chi

    Cô Hai liền tức thì bỏ nhỏ
    “Anh hứa gì phải nhớ à nhe
    Tui là thôn nữ miền quê
    Thiệt thà tin tưởng lời thề của anh”

    Phận làm trai xứng danh nam tử
    Tui thua rồi biết xử thế nào
    “Bây giờ mận mới hỏi đào
    Vườn hồng đã mỡ cho vào hay chưa ?”
    (MQ)

    Anh Hai à…sao thua chi vội
    Mới hiệp đầu anh thối lui cờ
    Làm tui ngồi cứ ngẩn ngơ
    Nước nào anh cũng giả vờ chịu thua

    Tui biết anh tính ưa nói giỡn
    Chớ nhân duyên người lớn an bày
    Phải đâu chỉ một ván bài
    Ăn thua định đoạt được ngay sao nè

    Thế cờ anh dàn xe, pháo, mã
    Bắt ngựa tui tơi tả chạy cùng
    Chốt qua sông tiến vô cung
    Tướng tui xém bị pháo trùng tấn công

    Quân bên tui chỉ còn xe, ngựa
    Nhìn thế cờ ấm ức trong lòng
    Tướng tui lên xuống long đong
    Quân anh vây chặt đừng hòng thoát thân

    Nhìn nước cờ biết anh đương thắng
    Tui cố đi mà đắng miệng cười
    Tiếng đồn quả thật chẳng sai
    Cậu Hai cờ tướng hỏng ai sánh bằng

    Nhưng chết rồi, trăng ngang đầu ngõ
    Tui phải về, em nhỏ gọi kìa
    Bàn cờ chưa định phân chia
    Thôi thì huề vậy, tui dìa nghe anh

    Chuyện anh hứa thôi đành gát lại
    Nhớ lần sau đừng dại nha anh
    Lỡ thua cô Hợi cũng đành
    Sao đem duyên nợ trăm năm buộc ràng
    (TN)

    Cô Hai cứ chối quanh chối quẩn
    Bữa ba cô cũng nhận rượu trà
    Ổng sợ cô lấy chồng xa
    Nên ổng quyết gả cô mà cho tui

    Chuyện cờ tướng cô thời khen mãi
    Làm tui đây thiệt ngại ngùng sao
    Dẫu tui cao thủ cờ cao
    Gặp cô Hai chẳng lẽ nào tui phân tranh

    Thà rằng tui âm thầm chịu nhượng
    Để pháo cô ăn tượng của tui
    Cô liền chiếu tướng tức thời
    Tui đành chống sĩ cô cười ăn xe

    Nhìn cô cười tui mê mẫn riết
    Đâu còn lo vào việc đánh cờ
    Quân tui chẳng có phòng hờ
    Cô liền pháo kích thăm dò tướng tui

    Cô thấy chưa người thời gặp số
    Bên tui đông cũng lỗ quân binh
    Cô ngồi cô rỉa linh tinh
    Tướng tui trụi lũi một mình trống trơn

    Cô Hai à làm ơn làm phước
    Cho tui xin thua trước được không ?
    Tại tui một dạ một lòng
    Thương cô trọn kiếp nên mong duyên lành

    Chớ gặp như mấy anh hàng xóm
    Là tui đây chiếu tướng bí rồi
    Tui nhường cô Hợi mà thôi
    Vì tui muốn kết tóc ở đời cùng cô

    Trăng trên trời khi mờ khi tỏ
    Điện Sài Gòn khi có khi không
    Sao cô hỏng chịu lấy chồng ?
    Rủi cô đau ốm ai trông nom dùm ..
    Ầu ơ ..
    Chim quyên ăn trái nhãn lồng
    Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương ..

    (MQ)
    Anh Hai ơi!
    Anh Hai à…cờ đương thắng thế
    Nhường tui chi mất thể diện anh
    Bà con lối xóm chung quanh
    Bao nhiêu cặp mắt đang lăm le nhìn

    Ai cũng biết vì tình anh nhượng
    Làm cho tui cũng ngượng quá chừng
    Lỡ rồi thôi đánh tới luôn
    Tại tui hạ thủ bất bất quờn mất xe

    Vừa chợt nghe anh đe chiếu tướng
    Tui run run chống tượng đỡ ngay
    Bỗng dưng anh lại nhẹ tay
    Rút xe về nước mặt mài hân hoan

    “Cô Hai à…cô ăn rồi nhé”
    “Sao cô còn hỏng lẹ rút đòn”
    “Sẳn quân trấn thủ lưu đồn”
    “Cô mang qua chiếu tấn công vào thành”

    Tui nhìn cờ hoang mang quá đỗi
    Anh đương ăn sao vội rút quân
    Trong lòng cảm thấy bâng khuâng
    Nhìn tui thua chắc anh không nỡ lòng
    (TN)

    Cô Hai ơi ..
    Nhà hai ta cách chừng cái vách
    Ba cô Hai cũng thật thích tui
    Mai này ổng muốn kết sui
    Cho tình hàng xóm thêm vui, thêm gần

    Chuyện cờ tướng bất phân thắng bại
    Tui chịu thua cô lại hỏng vui
    “Anh Hai sao mãi nhường tui ?
    Tui chưa xuất trận anh lui thua rồi”

    Cô Hai à mình chơi bàn khác
    Kỳ này tui đánh thật một phen
    Thua rồi không được quạo nhen
    Đừng có giận dỗi bắt đền tui đây

    Sao nước đầu cô hay dzô pháo ?
    Tui chống tượng cô bảo tui nhường
    Dzậy tui đỡ mã được không ?
    Người tám lạng kẻ nữa cân rồi nè

    Cô Hai chẳng chịu huề chịu nhịn
    Bay mã lên chắc định canh me
    Dzu. tui vào trận hôn` mê
    Cô liền chiếu tướng ăn xe tức thời

    Ba cô nhìn, ổng cười khen mãi
    Tui cao cờ mà lại thông manh
    “Thằng Hai Mùi chắc chắn rằng
    Tao nhận làm rễ ho. Lâm sau này”

    Chuyện tụi mình trời đây an phận
    Nhà ho. Nguyễn nợ gánh ho. Lâm
    Chuyện duyên chuyện nợ trăm năm
    Nhờ bàn cờ tướng trao ngầm chữ thương

    Kẻ phương Nam nhớ thương phương Bắc
    Ước mơ sao nối chặt chỉ hồng
    “Quạ kêu nam đáo nữ phòng
    Vì Lâm nên Nguyễn đem lòng nhớ thương ” .. hihi ..
    (MQ)

    Anh Hai ơi!
    Bàn cờ đầu anh nhường tui thắng
    Thôi hiệp nhì đánh thẳng tay nghen
    Ba tui đương đứng cạnh bên
    Tay cờ hỏng lẻ thua anh sao nè

    Nước đầu tui kéo xe ra ngõ
    Chưa có gì anh chớ có run
    Nhìn anh cầm ngựa ngập ngừng
    Sợ xe tui quá anh chùng bước sao

    Hay là để tui vào chuồng ngựa
    Mang hai con ra chấp một bên
    Vậy anh chớ có lo phiền
    Ngựa tui đã cột chỉ còn pháo, xe

    Cờ thắng thế anh đe chiếu mãi
    Thêm mấy người lãi nhãi bên tai:
    “Coi chừng chốt đó cô Hai”
    “Cô không sập sĩ pháo nhai tướng à”

    Thiệt là khổ nước cờ đang bí
    Tui còn đang suy nghĩ phân vân
    Thì quân anh tới cửa thành
    Ngựa, xe, pháo, chốt anh dàn tấn công

    Mang đoàn chốt sang sông chờ sẳn
    Dồn năm con đứng chắn cửa sau
    Xếp theo thể của ngôi sao
    Pháo, xe hổ trợ theo nhau hai hàng

    Kế này là Thiên Cang Bắc Đẩu
    Đem quân vào cửa hậu tấn công
    Thừa cơ anh chẳng đề phòng
    Lẽn vào cung cấm bắt hoàng hậu chơi

    Tướng của tui bị rơi vào giặc
    Hoàng hậu anh tui bắt làm tin
    Hay ta trao đổi tù binh
    Không ai thắng cả tụi mình huề nghen…
    (Sưu tầm)
    Lần sửa cuối bởi ThienThan_NuocViet, ngày 02-05-2013 lúc 07:51 PM.

  2. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    4
    Bài viết
    118
    Cảm ơn 111 lần / 26 bài
    Lấy cờ họp bạn

    Có bạn từ xa tới,
    Cũng thuộc loại cao cờ.
    Cũng đam mê chung giới,
    Suốt sáng, chiều chơi cờ.
    Lễ tiếp xong ngồi vào,
    Đừng hỏi trẻ hay già.
    Là thầy cũng là bạn,
    Thua, thắng có màng chi.
    Bàn cờ băm hai quân,
    Mỗi bên được mười sáu.
    Hán, Sở phân biên giới,
    Đen, Trắng cũng rõ ràng.
    Tiền tiêu Binh, Tốt giữ,
    Pháo nã vào địch thành.
    Xe, Mã ngang dọc đấu,
    Sĩ Tượng bảo vệ thành.
    Tướng, Soái ở cung giữa,
    Nào hay ngoài binh lửa.
    Người thắng chớ kiêu mãn,
    Kẻ thua cũng đừng buồn.
    Chơi cờ để dưỡng tính,
    Bạc tiền đâu đặt trên.
    Bạn về cùng ra tiễn,
    Ngày nào anh lại lên?
    (Sưu tầm)

    Đánh Cờ
    Tác Giả: Hồ Xuân Hương

    Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc,
    Đét đồn lên đánh cuộc cờ người.
    Hẹn rằng đấu trí mà chơi,
    Cấm ngoại thuỷ không ai được biết.
    Nào tướng sĩ dàn ra cho hết,
    Để đôi ta quyết liệt một phen.
    Quân thiếp trắng, quân chàng đen,
    Hai quân ấy chơi nhau đà đã lửa.

    Thọat mới vào chàng liền nhảy ngựa,
    Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên.
    Hai xe hà, chàng gác hai bên,
    Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sĩ.

    Chàng lừa thiếp đương khi bất ý,
    Đem tốt đầu dú dí vô cung,
    Thiếp đang mắc nước xe lồng,
    Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu.

    Chàng bảo chịu, thiếp rằng chẳng chịu
    Thua thì thua quyết níu lấy con.
    Khi vui nước nước non non,
    Khi buồn lại giở bàn son quân ngà.
    Lần sửa cuối bởi ThienThan_NuocViet, ngày 02-05-2013 lúc 07:50 PM.

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •