Nếu bạn thấy Diễn đàn có ích, hãy cùng chia sẻ trên các mạng Xã hội nhé!
Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề mới: Tản mạn Thơ Văn của Tôi...

  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,030 lần / 2,395 bài

    Tản mạn Thơ Văn của Tôi...

    Không thể ngờ là đã bước sang cái tuổi 36, thật sự một nữa đời người đã qua đi. Nhớ lại "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy", có quá nhiều kỷ niệm để làm con người phải nuối tiếc. Trong mỗi chúng ta, ai cũng từng trải những ký ức tuổi thơ, hồn nhiên, thơ ngây, ai cũng từng chập chững bước vào đời với bao hoài bảo và hi vọng, ai cũng từng hiểu rằng cuộc sống không phải chỉ có màu hồng mà phải nếm trải biết bao cay đắng, ngọt bùi! Ai cũng đã từng đứng trước ngã ba đường và phải chọn cho mình một hướng đi riêng, có thể đúng, cũng có thể sai. Trong mỗi sự lựa chọn ấy, hoặc thành công, hoặc thất bại. Với tôi, tính cách tạo nên số phận, đôi lúc tôi đã nghĩ rằng: mình không là gì cả, mình cũng có thể là tất cả!

    Nhưng thôi, chẳng ai có thể tự quyết định nơi mình sinh ra, dù muốn dù không, chúng ta vẫn phải chấp nhận rằng: "cuộc đời là biển cả, ai không bơi sẽ chìm". Hãy tạm gác những suy nghĩ lo toan đời thường, vì một lúc nào đó, ngồi trầm tư một mình, bạn thèm lắm cái cảm giác được thơ ngây, được hoài bảo, được đứng trước một ngã ba đường cùng với chữ "Nếu..." để ta có thể bỏ cả thế giới vào một cái chai, để ta có thể lựa chọn lại (hoặc không) cho mình hướng đi khác mà ta đã không đủ can đảm hoặc quá vô tình (hay cố ý) bỏ qua trong đời. Quên hết đi! hãy sống với những vần thơ, vì cuộc đời vốn là những vần thơ, dù có như thế nào đi nữa, sẽ vẫn có những vần thơ! Hãy "thoát lên tiên cùng Thế Lữ, phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư, điên cuồng với Chế lan Viên, Hàn Mặc Tử. Hay đắm say cùng Xuân Diệu" (1), dù rằng, một lúc nào đó, "động tiên đã khép, tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ" (2), để rồi phải "ngơ ngẫn buồn trở về hồn ta cùng thực tại" (3).

    Tôi vốn có chút năng khiếu về Văn chương, nên cũng được cho là đã từng khá "lãng mạn". Khi may mắn xuất bản một tập truyện ngắn "Thoáng Mây Bay" kể về mối tình của một cậu học trò cấp 3 với một chị sinh viên lớn hơn mình hai tuổi, không còn nhớ rõ thời gian nào nữa (có lẽ vào năm 1994), truyện khá "sến" nếu so với cái thời hiện đại bây giờ. Sến đến nổi mà bây giờ nhớ lại cốt truyện, tôi đã phải tự nhủ "Thằng điên"!!! Trước đó, cũng có vài bài thơ được đăng trên báo Mực Tím, thơ tôi ngây lắm, sáng lắm:

    Mùa Xuân chưa đến vội
    Hạt lúa cô ươm mầm
    Ruộng bùn non ngập gối
    Tắm mưa phùm lâm râm

    Một sáng trời hửng nắng
    Cô đưa em ra đồng
    Lúa non ngồi tươi tắn
    Xanh rì màu nước sông
    ....
    Chúng em là cây lúa
    Bén lên trong mùa đông
    Cô thắp hồng ngọn lửa
    Ấm màu xanh ruồng đồng

    Hạt lúa là sự sống
    Nắng ấm là mùa Xuân
    Cô là khung trời rộng
    Mãi ửng lên màu hồng

    (Trích "Cây Lúa Cô Trồng - Báo Mực Tím" - Võ Quốc Bình ngày 20-11-1994)
    Rồi thì:

    Long lanh ngấn sáng gọi thầm
    Mùa đông bảo gió nắng dầm dưới mua
    Hong khô chiếc áo trở mùa
    Sưởi cho ấm ngọn gió lùa dẳng dai
    Én chao cánh lượn từng bầy
    Xuân xanh, sắc thắm, hương đầy ánh mai
    ***
    Người về nhắn với ngày mai
    Giữ cành hoa nắng để cài tóc Xuân...

    (Bài "Hoa Nắng" - Báo Mực Tím 1995 - Bút danh Cải trời)


    Tôi lấy bút danh "Cải trời" là do cô Phấn, hiệu trưởng trường THPT Phú Nhuận đặt cho. Là trưởng nhóm Cải Vườn Ươm trước khi được kết nạp vào "Vòm Me Xanh" của Báo Mực Tím thời đó. Cô Phấn bảo rằng, cây Cải trời, vốn rất ngon và ngọt, nhưng muốn không còn vị chát thì phải vò hết tơ của nó mới ăn được, nếu không, sẻ rất đắng và chát. Còn tôi, lại muốn đổi từ "Cải" thành "Cãi" phía trước chữ Trời.

    Thật đẹp, tôi cho là vậy, tuổi học trò luôn là quãng đời đẹp nhất. Hãy tưởng tượng rằng, đối tượng ngồi sau xe của mình, mình chở đi vòng vòng Sài Gòn, ấy thế mà không dám nắm lấy cái tay, chạm nhẹ là ép phê rồi, nhịp tim tăng cao, sởn hết cả gai ốc, tê rần rần... dạo nọ cũng bày đặt giận hờn như ai. Rồi lại len lén làm thơ tặng nàng:

    Hôm ấy vô tình không thấy bé
    Nỡ nào bé lại giận anh sao
    Mắt lườm, cô bé cong môi bảo
    "Ngu gì tui phải giận người dưng"

    Ơ hay, cô bé thật lạ kỳ
    Không giận, tự nhiên lại bỏ đi
    Bắt anh làm cái đuôi theo mãi
    Bé chẳng chịu nghe, chuyện củ xì

    Gặp nhau, anh lại ngồi ... năn nỉ
    Bé giận, trông cũng rất dễ thương
    Bé ơi nếu anh là thi sĩ
    Sẽ chép thành thơ chuyện vẫn thường

    Xuân này ta thắp thêm ngọn nến
    Tự nhiên anh muốn bé dỗi hờn
    Mĩm cười, cô bé chu môi bảo
    "Ngu gì em phải giận người dưng"


    ("Giận Người dưng" - Báo Mực Tím năm 1996)


    Rồi thì cũng có nhiều lần đối đáp Thơ Văn kiểu "Con Trai - Con Gái" cùng Nguyễn Hoàng An Thơ (hoặc là Huỳnh Anh Thơ gì đó mà tôi không còn nhớ rõ tên), thú thật thì cô ta làm thơ hay hơn mình nhiều, đại loại:

    Con gái lá ngọc cành vàng
    Con trai như củ khoai lang bị sùng
    ....
    Con gái có mắt bồ câu
    Con trai mắt giống diều hâu, ác là!

    Đấy! Ngây và Ngô thế đấy! Sau này rất nhiều tác giả cải biên Thơ của tôi nhé...


    *****

    Chú thích: (1), (2), (3) - Thi Nhân Việt Nam
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  2. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,030 lần / 2,395 bài
    Đến thời sinh viên. Thơ Văn cũng "già" hơn một chút, cái ngây ngô ít đi, thay vào đó là những cảm xúc thực tế hơn. Sự rung động trước cái đẹp của tình yêu đôi lúc lại phủ phàng. Những truyện ngắn, những câu thoại và những suy nghĩ có vẻ "người lớn" hơn:

    - Tôi còn nhớ rằng tôi đã từng có một mối tình. Không! đúng hơn là một mảnh tình, vì nếu là một mối tình, thì có lẽ tôi và em đã trở thành duyên nợ. Mảnh tình của tôi, hoặc đã vỡ tan như bong bóng xà phòng, hoặc đã bay xa như một làn khói. Tôi muốn níu kéo nó lại thì đã muộn. Mà cũng chẳng có cách nào để giữ lại một làn khói, lại càng không thể làm gì trước những bong bóng xà phòng kia...
    (Trích "Thư tình gửi em" - Báo Hoa Học Trò)


    Sau này, tôi được tặng một bài Thơ mà từng câu từng chữ không thể nào quên:

    Tình đầu của anh, không phải là em
    Em biết vậy và hỏi về chị ấy
    Không phải hờn ghen, mà em muốn biết
    Lỡ sau hiểu lầm, em lại chua cay
    ***
    Thoáng ngập ngừng, hơi gió thoảng heo may
    Và anh kể, chút ngậm ngùi nuối tiếc
    Em khẽ gập đầu, anh không thể biết
    Em muốn rằng, anh chỉ có em thôi!

    (M.A - Báo Hoa Học Trò)


    Một kỷ niệm đẹp nhất cuộc đời tôi. Chắc hẳn rằng, bạn cũng tùng có những kỷ niệm đẹp hơn thế. Dù không thể viết thành thơ, nhưng không cần phải diễn tả, vì chính những kỷ niệm đã là những vần thơ bất hủ.

    Ở cái thời đó, những bài Thơ như thế này không "sến" đâu nhé.

    Tôi cũng có một số bài lý luận và một số phóng sự được đăng vào khoảng từ năm 1996 đến 1999. Trong đó, Báo Công An Nhân Dân đã trao giải khuyến khích cho phóng sự "Những chuyến đò không bến đậu" viết về thực trạng của những người nhập cư tại Sài Gòn: từ sinh viên đến công nhân, từ những sự cố gắng khẳng định mình đến những con người lầm đường lỡ bước. Với câu kết là "Bao giờ mới có bến dừng chân cho những chuyến đò". Có lẽ, trong thời điểm hiện tại, vẫn là câu hỏi chưa lời đáp.

    Ở bài lý luận "Mẫu người Thanh niên Việt Nam thời đại" được đăng đồng loạt trên các báo năm 1996. Đoạt giải Bài viết hay nhất của cuộc thi với phần thưởng là 2 triệu đồng (thời đó lớn lắm nhé) và đoạt giải nhì chung cuộc (tôi chưa bao giờ phục vì thua 0,5 điểm so với Trần Thị Cẩm Thanh (47,5 - 48) vì cái tội khi thuyết trình cứ... quay mông về phía Ban giám Khảo (Thầy Dương Thành Truyền nói vui vậy). Tôi đề ra chuẩn mực của con người là Nhân - Trí - Dũng.

    Nhân - cái gốc của con người và lòng yêu thương con người.
    Trí - là những nấc thang dẫn chúng ta về phía ánh sáng mặt trời, hãy tiến lên dần những nhất thang ấy, vừa vui vẻ vừa kiên trì, vừa giúp đỡ lẫn nhau. Kẻ gieo hạt, người vỡ đất, người thì hào hứng viết lên những vần thơ hay, người thì phát minh ra nhiều nguyên tố mới, sáng tạo ra nhiều học thuyết mới... Đại loại là vậy, tôi không còn nhớ rõ!
    Dũng - sức khỏe tâm hồn và sức khỏe thể xác.
    Ở bài viết này không có phần thuyết trình thêm là tôi đề ra một tiêu chuẩn với người Nữ Thanh Niên: Thiên chức của một người Phụ Nữ.

    Và một bài thơ được đăng trên Báo Tuổi trẻ mà tôi nhớ rõ:

    Từng cơn mưa bước lên mái nhà
    Anh muốn sang với em phía bên kia thành phố
    Khi ánh đèn từ những ngôi nhà
    Hắt lên trời những gam màu loang lỗ
    Không biết ngôi nhà nào
    Mang hơi thở của em?
    ....
    Buổi gặp ban chiều sao quá mong manh
    Anh níu kéo biết bao nhiêu lý do
    Để ngỡ mình đang được yêu
    Và đang được hạnh phúc
    Tình yêu trong anh như trái già chín nục
    Thơm lừng cả vào giấc mơ của riêng mình
    .....
    Có hi vọng nào cho anh không em?
    Khi mà mỗi ngày trong đời
    Anh chuẩn bị cho mình đón đợi...
    Những điều tồi tệ nhất
    Hoang mang không biết nơi em, điều gì là sự thật
    .....
    Anh tập quen dần với cảm giác
    Của một người không được yêu thương
    Tập đối diện với mỗi ngày bình thường
    Không có ánh mắt em cười
    Hay lời em nói!
    ....
    Từ trái tim nhói đau bật thành tiếng gọi
    Không có em trong đời
    Chắc anh chẳng còn anh!
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  3. Các thành viên đã cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích này:

    builengocminh (08-30-2014)

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •