Nếu bạn thấy Diễn đàn có ích, hãy cùng chia sẻ trên các mạng Xã hội nhé!
Trang 1 của 5 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 46

Chủ đề mới: Thực trạng Cờ Tướng Việt Nam, giải pháp thay đổi và phát triển!

  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài

    Thực trạng Cờ Tướng Việt Nam, giải pháp thay đổi và phát triển!

    Kính gửi: Ông Nguyễn Hữu Luận – Chủ tịch Liên Đoàn Cờ Việt Nam

    Tôi là: Võ Quốc Bình . Sinh năm 1978
    Tên gọi khác: HoaKimCuong
    Địa chỉ: 57 Nguyễn Du, P.Bến Nghé, Q.1, TP.HCM - ĐT: 0917.030.030
    Người sáng lập Website Cờ Tướng Việt Nam và sáng lập CLB Cờ Sài Gòn


    Kính thưa Ông Nguyễn Hữu Luận!

    Tôi vốn là một người đam mê môn thể thao trí tuệ Cờ Tướng, trong nhiều năm qua, tôi cũng đã bỏ không ít thời gian, công sức, tiền bạc… để “phục vụ” niềm đam mê của mình. Trước hết, tôi là một người chơi Cờ bình thường, và cuộc chơi này như một cái duyên để tôi gắn bó với nó. Từ những cuộc Cờ, tôi dần là người tổ chức, tạo sân chơi cho mọi đối tượng, mọi con người, mọi kỳ thủ… từ những giải Cờ Tướng phong trào ở những quán Café, cho đến những giải đấu đỉnh cao trong nước và quốc tế… từ những Kỳ Đài khắp nơi cho đến những buổi hội thảo chuyên môn về Cờ Tướng. Tôi quen biết từ những kỳ thủ Cờ làng bình thường, những anh chàng Xe ôm, bán vé số, đạp xích lô chơi Cờ Tướng, cho đến những nhà Vô Địch Cờ Tướng của Việt Nam và Thế giới! Tôi đi khắp nơi, vận động các anh em bạn hữu, các Mạnh Thường Quân… để có tiền tài trợ, tổ chức các giải đấu Cờ Tướng. Những việc làm của tôi, thực sự chỉ hướng đến một mục đích duy nhất: Phục vụ chính niềm đam mê của tôi, đó là: Góp phần phát triển mạnh mẽ Môn thể thao này, gây dựng phong trào sâu rộng, từ đó hướng đến phát triển chuyên nghiệp ở Thể thao thành tích cao, ủng hộ chủ trương Xã hội hóa thể thao của nhà nước. Đồng thời mong muốn tăng thêm thu nhập cho chính các kỳ thủ, vì nói cho đúng, họ chưa nhận được thù lao tương xứng với công sức, người chơi Cờ khá nghèo, thu nhập thấp…

    Tôi đã từng là một nhà Báo, dù tôi Tốt nghiệp ngành kinh tế và có học qua ngành Luật, là bởi vì tôi cũng có đôi chút khả năng bẩm sinh về viết lách, lý luận, thuyết trình (ba tôi là một nhà Văn khá nổi tiếng – nghề Báo là ba tôi mong muốn tôi theo). Hơn ai hết, tôi hiểu rõ chính mình và biết mình muốn gì, tôi luôn kiểm soát được mục đích và lý tưởng của mình, ở cách nhìn nhận một vấn đề cụ thể nào đó, tôi tin là mình khá chính xác. Vì nếu, tôi không có một điều cần hơn trăm ngàn điều khác: Một lòng tin đầy đủ! Tôi đã không viết dự thảo này gửi đến ông. Tôi biết, ở địa vị của ông và con người ông, tôi có vinh dự vài lấn tiếp xúc qua, tôi có niềm tin rằng, ông biết lắng nghe và hiểu những gì tôi sắp nói về thực trạng của Cờ Tướng Việt Nam, môn thể thao mà hiện tại, trên danh nghĩa, ông là người điều hành cao nhất (chưa nói đến ông là một Mạnh Thường Quân lớn nhất) trong Cờ Tướng.

    Chắc chắn rằng, không ai dại gì bỏ công sức, tiền của mình ra (mỗi năm vài tỉ đồng) để nhìn cái mình quan tâm đi thụt lùi với bao nghi vấn, hoặc là có cảm giác bị lừa vì đầu tư không đúng mục đích, hay chí ít là “mua lầm” một sản phẩm dỏm với giá cắt cổ! Chắc chắn rằng, ở cương vị của mình hiện tại, ông luôn muốn củng cố và phát triển Cờ Tướng Việt Nam ngày một tốt hơn, nâng cao vị thế hơn nữa trên đấu trường quốc tế, phát hiện hay đào tạo những nhân tài thể thao – mà cụ thể ở đây là Cờ Tướng! Chắc chắn rằng, ông luôn muốn làm những gì tốt nhất có thể, để tự hào là mình đầu tư xứng đáng, để biết rằng, ông đang làm tốt công việc của mình!

    Nhưng thưa ông, thành thật mà nói, vì xin thứ lỗi là tôi không nói dối được. Hệ thống Cờ Tướng Việt Nam hiện nay, mà chịu trách nhiệm chính là bộ máy liên đoàn, các vị quản lý, nhà tổ chức… đã không vận hành tốt. Bộ máy này đang được điều hành một cách hết sức nghiệp dư và phạm rất nhiều lỗi lặp. Hệ thống thi đấu các giải ở cấp quốc gia không đồng nhất, khá rối rắm, chỉ tiêu và mục đích ăn xổi ở thì – tôi sẽ trình bày rõ ở phần sau. Mười năm theo dõi các giải đấu Cờ Tướng đỉnh cao, không một giải đấu nào mà không có nghi vấn và tai tiếng về tiêu cực, mua bán độ, dàn xếp… Nếu muốn xem kịch, chúng ta có thể vào nhà hát hay rạp xiếc, chứ ở Kỳ Đàn Việt Nam, các kịch sĩ Cờ Tướng diễn rất kệch cỡm và lộ liễu lắm. Một thực tế phủ phàng là: năm sau luôn nhiều vấn đề hơn năm trước, cho đến hiện tại, ngay cả các giải đấu giao hữu vô thưởng vô phạt, có chút tiền thưởng, các ván đấu có “mùi” quan trọng là hầu như có vấn đề. Riết rồi thành khói quen khó bỏ. Ông biết đấy, tật xấu ban đầu chỉ là khách qua đường, sau đó xin ở trọ, lâu dần thành bạn ta, để cuối cùng trở thành ông chủ khó tính!

    Tôi phải nói thêm một chi tiết nhỏ rằng: hơn 100 giải đấu từ phong trào đến đỉnh cao mà tôi tổ chức nhiều năm qua, không có tình trạng như vậy, nếu có, tôi công khai ngay lập tức những tiêu cực và phòng chống, hạn chế hiệu quả mà không vị nể bất cứ ai. Vì vậy, bất cứ giải đấu nào tôi tổ chức đều có chất lượng chuyên nôn khá cao và thi đấu trung thực. Cũng những kỳ thủ đó, thi đấu ở những giải khác, lại có nhiều vấn đề! Tôi đưa ra để chứng minh rằng: Một giải đấu thành công hay thất bại, phần lớn là do chính những nhà điều hành, nhà quản lý tổ chức giải đấu đó. Khi đã tham gia luật chơi, người chơi buộc phải tuân thủ! Dĩ nhiên, tiêu cực là một phần của Thể thao và cả cuộc sống Xã hội, chúng ta không thể xóa sách được tiêu cực nhưng, bằng cách quản lý khoa học, khả năng và tư duy tốt, chúng ta có thể hạn chế nó ở mức thấp nhất có thể. Đừng bao giờ đổ thừa hoặc đồng tình với tiêu cực chỉ vì lý do hoàn cảnh. Tiêu cực làm giàu cho một số ít người và làm cho cả xã hội ngày càng nghèo đi!!!

    Thưa ông! Đã có lần, trong một buổi trò chuyện, ông có nói với tôi rằng, ông tin tôi và cũng cảm nhận được vấn đề. Rằng, lời ông nói “biết tiêu cực mà không chống là hèn”. Ông khuyền khích tôi tham gia vào Liên đoàn Cờ, khuyến khích tôi trình đề án cụ thể để thay đổi. Tôi biết, ở địa vị của ông, lời hứa nặng tựa Thái Sơn. Sau một thời gian suy nghĩ, tôi viết thư này gửi ông cùng với đề án thay đổi Cờ Tướng Việt Nam một cách hoàn chỉnh và khả thi. Tôi có niềm tin rằng ông hiểu, tôi cũng thấu hiểu rằng, một số ít sẽ phản bác vì tôi phạm đến quyền lợi trực tiếp của họ, nhưng dư luận và xã hội sẽ ủng hộ tôi. Tôi tin ông cũng như hàng vạn người tin vào một sự phát triển chuyên nghiệp và tốt đẹp hơn cho Cờ Tướng Việt Nam.

    Tôi dám nghĩ khác, nói khác và làm khác, tôi không chạy theo số đông. Và tôi tin vào thành công dù tôi biết, hơn phân nữa người đọc và quan tâm đến sự kiện này có lẽ sẽ không dám tin. Đơn giản, vì tôi khác họ!

    Kèm theo thư gửi này là đề án “Thực trạng Cờ Tướng Việt Nam, giải pháp thay đổi và phát triển”!

    Kính chào ông và chúc sức khỏe!!!


    Sài Gòn ngày 19 tháng 05 năm 2014


    Người gửi



    Võ Quốc Bình
    (HoaKimCuong)
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  2. 4 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    anhnhuga (06-14-2014), duytrungqn (10-15-2014), freestar31 (12-08-2014), thienthancotuong (10-14-2014)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    DỰ THẢO ĐỀ ÁN:

    Thực trạng Cờ Tướng Việt Nam, giải pháp thay đổi và phát triển


    Tại Việt Nam và một số nước Châu Á, Cờ Tướng là môn môn thể thao phổ biến mang tính cộng đồng, giản dị, bình dân. Ai cũng có thể chơi Cờ Tướng mà không cần phương tiện phục vụ cầu kỳ hay tốn kém. Với mục tiêu Xã hội hóa thể thao của nhà nước Việt Nam. Cờ Tướng lại càng có cơ hội phát triển. Nhưng trong các hệ thống phân loại các môn thể thao. Cờ Tướng chỉ được xếp vào nhóm 3: Môn thể thao dân tộc. Vì thế, sự quan tâm và đầu tư chính thống của Xã hội cũng như nghành Thể thao Việt Nam còn nhiều hạn chế.
    Trên bình diện quốc tế, cùng với Cờ Vua, Cờ Tướng Việt Nam tham gia thi đấu là có huy chương, làm rạng danh tổ quốc, dù chưa nhận được đầu tư và quan tâm xứng đáng của toàn Xã hội. Sau một thời gian “cực thịnh” của Cờ Tướng Việt Nam là những năm 90 của thế kỷ trước, kéo dài đến năm 2012. Môn thể thao này đang có dấu hiệu “xuống cấp” trầm trọng và đánh mất vị thế của mình tại các giải Châu Á và Thế giới. Với kinh nghiệm thực tiễn có được khi tham gia vào hệ thống thi đấu giải, làm công tác Cờ Tướng trong nhiều năm qua, đồng thời khai thác nhiều khía cạch của những mối quan hệ, từ nhà quản lý đến các kỳ thủ, người chơi Cờ, dư luận… Dưới góc nhìn khách quan và bằng khả năng cảm nhận. Người viết xin đưa ra cách nhận định về thực trạng Cờ Tướng Việt Nam hiện nay và các giải pháp phát triển Cờ Tướng Việt Nam trong tương lai. Đây cũng là thực trạng chung của nhiều môn thể thao khác.
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  4. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    1. THỰC TRẠNG CỜ TƯỚNG VIỆT NAM HIỆN NAY:

    - Hệ thống tổ chức thi đấu các giải quốc gia của Cờ Tướng Việt Nam hiện nay là rất cẩu thả và không thực sự hợp lý để phát triển sâu và rộng thể thao thành tích cao, dù ưu điểm là có tác dụng phát triển phong trào. Các giải đấu Cờ Tướng do Liên đoàn Cờ Việt Nam tổ chức không đồng nhất từ các quy định, điều lệ giải ngay từ ban đầu. Tạo nhiều khe hở cho các vấn nạn tiêu cực tồn tại mà chưa có cách quản lý hoặc kế hoạch chống tiêu cực hiệu quả. Rập khuôn theo lối mòn, hoàn toàn không có khả năng sáng tạo, hay thể hiện được tầm nhìn của nhà quản lý thể thao. Hầu như những giải pháp mà Liên đoàn Cờ Việt Nam cùng những nhà tổ chức đưa ra chỉ mang tính đối phó nhất thời và gần như không hiệu quả. Ở bất cứ giải đấu nào, tệ nạn mua bán, xin cho, nhường điểm… cũng xảy ra một cách công khai, làm mất lòng tin nơi người hâm mộ, điều này ảnh hương lớn đến chính bộ môn Cờ Tướng, vì nếu như các doanh nghiệp hay các Mạnh Thường Quân có ý định đầu tư phát triển nhìn nhận vấn đề này, họ tự khắc sẽ rút lui. Điều này còn kéo dài chỉ làm cho Cờ Tướng “đã nghèo lại còn nghèo hơn”. Ngoại trừ một số ít nhân vật được hưởng lợi ích cá nhân.

    - Căn bệnh thành tích của thể thao Việt Nam giống như một chứng bệnh truyền nhiễm cực kỳ nguy hiểm. Một địa phương nào đó, muốn được các ban ngành thể thao rót tiền đầu tư và duy trì môn thể thao nào thì những VĐV của địa phương đó phải có thành tích để báo cáo. Chính điều này đã nảy sinh nhu cầu tiêu cực, mua bán, xin cho… mà đã có cầu ắt phải có cung. Đôi lúc, một ván Cờ chỉ đang giá 5 hay 3 triệu đồng hoặc thấp hơn. Những VĐV một phần vì cần tiền, một phần vì không có động lực thi đấu sẽ chấp nhận bán độ và xem đó là điều hiển nhiên. Vì thắng thì không được gì, thua thì có lại quả. Lâu dần lại hình thành thêm những “liên minh ma quỷ”. Từ đó có những ván đấu chưa đánh đã thắng, chưa ngồi vào bàn đã thua. Và nhiều toan tính hội nghị bàn tròn khác.

    - Những “Liên minh ma quỷ” hình thành từ căn bệnh thành tích và sự thiếu chuyên nghiệp trong tổ chức thi đấu của BTC: điều lệ sơ sài, dễ đoán, công tác quản lý, điều hành yếu kém, không có tinh thần trách nhiệm của chính những nhà quản lý thể thao, tạo thuận lợi cho nhiều toan tính không lành mạnh. Khi bán độ vài lần, giữa 2 VĐV hay 2 đơn vị lại trở nên thân tình. Và từ đó hình thành nhiều “liên minh” nhiều nhóm bắt tay nhau: tình trạng vay, trả trong các giải cứ thế kéo dài. Hầu như các ván đấu trên lý thuyết là “quan trọng” lại dễ đoán vô cùng: “Anh thắng tôi giải này, tôi thắng anh giải tới… hoặc “Lính tôi nhường anh một ván, xem như là anh nợ, giải sau tôi lấy…”. Đây là những điều hiện hữu, ai cũng biết, nhưng tiếc thay là nhà tổ chức không (hay không muốn) biết .

    - Các yếu tố cơ bản trên hình thành từ rất lâu trong hệ thống thi đấu của Cờ Tướng Việt Nam, với nhiều tư tưởng phát sinh kiểu “tôi không cần đánh cũng thắng vì đã có người lo chuyện thắng thua”. Chính vì thế, một số kỳ thủ giỏi của Việt Nam hầu như không có bất cứ sự tiến bộ nào, không thể phát huy hết khả năng vì sự chủ quan đã hình thành và tâm lý “mua bán” ăn sâu vào máu. Ván nào gặp đối thủ “xương” quá sẽ mua, và lại thắng. Cờ Tướng là một môn thể thao cảm tính, không tập luyện, không trào đồi, không có sức chiến đấu, khôn có mục tiêu phát triển… thì chắc chắn là: hoặc dẫm chân tại chổ, hoặc thụt lùi… và lâu dần sẽ mai một tài năng.

    - Hoàn toàn không có bất cứ sự đầu tư nào cho công tác phát triển lâu dài và chuyên nghiệp. Như tôi đã nói ở trên, Cờ Tướng là một môn Thể thao cảm tính. Tài năng và khả năng thiên bẩm của VĐV là một chuyện, phát triển được hay không là chuyện khác. Chúng ta phát hiện ra tài năng nhưng kế hoạch nuôi dưỡng tài năng gần như không có hoặc làm không đúng cách. Lịch sử đã chứng minh: Chưa bao giờ những người giỏi chuyên môn là những nhà sư phạm hay những nhà quản lý giỏi. Công tác đào tạo trẻ cần những nhà sư phạm và giáo án tốt, đề án cụ thể để phát triển chuyên môn chứ không thể xem những nhà chuyên môn thay thế nhà sư phạm. Đó là một sai lầm lớn, vì hiện tại, có rất nhiều phương tiện truyền đạt tốt hơn và khoa học gấp vạn lần những nhà chuyên môn chỉ còn lại điểm mạnh về kinh nghiệm. Một học sinh từ Trung bình (5 điểm) tiến lên loại khá (6,5 – 7 điểm) là điều có thể. Nhưng để vượt ngưỡng và trở thành học sinh giỏi (8 điểm) là cả một vấn đề. Vai trò của nhà chuyên môn là phát hiện và huấn luyện cơ bản ban đầu. Muốn phát triển tốt cần phải có hoạch định rõ ràng và khoa học. Hiện tại, phần lớn là do các VĐV tự thân tập luyện khi đã ở trính độ khá.

    - Cờ Tướng Việt Nam hiện tại chưa có một nhân vật nào trong số các nhà quản lý thể thao đủ cái Uy để dám đề xuất kế hoạch cải tổ, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Hoặc là dám “nhẫn tâm” loại bỏ cái cũ để phát triển cái mới tốt hơn. Hay có sự sáng tạo để đề xuất những kế hoạch, những cứu cánh khả quan hơn. Cái Uy không phải tự nhiên có, phần nhiều phụ thuộc vào tính cách và khả năng của người lãnh đạo, một vị tướng cầm quân thực thụ, khoa học và kỷ luật để lập lại trật tự.
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  5. 2 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    cubin2002 (06-11-2014), trungsy (12-08-2014)

  6. #4
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    2. CÁC MINH CHỨNG

    - Minh chứng về công tác đào tạo và phát triển tài năng hoàn toàn không tốt hiện nay: Rất nhiều VĐV Cờ Tướng cách đây vài năm được xem là niềm hi vọng của tương lai, là “thần đồng” Cờ Tướng Việt đã gây thất vọng vì mãi không chịu lớn. Đó là các VĐV của những đơn vị TP.HCM, Hà Nội, Bình Định… khi phát hiện tài năng, các nhà tuyển trạch của những đơn vị trên đưa vào tuyến năng khiếu, trả lương rồi… để đó, họa lắm mới co những buổi học lý thuyết, những giáo án được viết bởi từ kinh nghiệm và … cảm tính chuyên môn. Nên nhớ rằng, ở trình độ khá của các VĐV năng khiếu và khả năng chơi cờn thiên bẩm, muốn phát triển phải thực sự cảm nhận cao hơn để hoàn thiện, chứ không phải hoàn toàn nhờ vào kinh nghiệm xử lý hay chờ đối phương phạm sai lầm. Một đối thủ ngang nhau đã khó có sai lầm, huống hồ khi thi đấu có thể gặp đối thủ mạnh hơn! Chính vì thế, mới có những nhận xét về một VĐV còn khá trẻ được xem là tài năng nhất Việt Nam: “Ở nhà thì huênh hoang lắm, ra thi đấu quốc tế bị đánh như cái mềnh rách”. Mà đâu phải tài năng này không còn phát triển cao hơn được. Có điều cậu ta không chịu phát triển và không ai biết cách phát triển! Cậu ta đang bị làm hư bởi những người quản lý.

    - Minh chứng về các vụ mua bán, tiêu cực “rõ như ban ngày”: ai cũng thấy, chỉ có nhà quản lý thể thao là không thấy. Tại giải Cờ Tướng đồng đội toàn quốc 2012, một bàn thi đấu chưa vào trận đã ghi kết quả thắng thua, dư luận làm rùm beng lên nhưng BTC thì tỉnh bơ. Cũng tại giải này, có thông tin một đơn vị ngoài Bắc đã “mua” hết kết quả ván đấu vòng cuối (kết quả đúng như vậy), chỉ còn chờ kỳ thủ chủ lực của họ cầm hòa một kỳ thủ TP.HCM được xem là kèo dưới để vô địch đồng đội. Nào ngờ ngựa về ngược, nên đoàn này tỏ ra rất ấm ức. Cũng may là năm 2013, tại Cần Thơ, họ được như ước nguyện với cách tính điểm hệ số lạ lùng của BTC và hàng loạt những ván đấu nghi vấn. Về phương diện cá nhân, tại giải A1 toàn quốc vừa qua ở Vũng Tàu, hầu như 3 ván đấu quan trong cuối cùng đều được dự đoán kết quả trước 1 ngày và chính xác 100% như thường thấy. Còn nghe đâu, có kỳ thủ chỉ cần đánh thật 4 ván đã vô địch. Sau đó, vì dư luận lên án kiểu “mua danh” này và vì sợ ảnh hưởng đến cá nhân, nên những người trót bán không dám nhận tiền, mà cho người mua “nợ” đến giải sau.

    - Minh chứng về các “liên minh ma quỷ” xuất phát từ những khoản nợ giải trước đên giải sau trả, mà một vụ lùm xùm giữa ông HLV nọ cùng VĐV của mình tại giải A1 2013 tổ chức tại nhà thi đấu Phú Thọ - TP.HCM đến giờ vẫn còn bàn tán: Ông HLV chỉ đạo lính của mình phải thua ván đấu trước một kỳ thủ VT. Để kỳ sau nếu một kỳ thủ VT gặp lại kỳ thủ chủ lực của ông ta sẽ trả nợ… VĐV này lúc đầu không chịu nghe và phản đối lại, nhưng sau đó phải chịu phép. Ông HLV này đặc biệt có tài tạo ra những liên minh từ Nam chí Bắc. Chắc có lẽ nể “cái tài” này của ông ta, nên được đề bạc lên chức vụ cao hơn, dễ tạo mối quan hệ sau này hơn. Và từ đó, hình thành nhiều liên minh. Thực sự là các ván đấu trong các liên minh này đa phần dễ đoán. Hoặc một kiểu liên minh nữa là kỳ thủ không còn động lực sẳn sàng thua kỳ thủ kia để “lấy bảo hiểm” kiểu: anh đi thì 70%, tui ở nhà thì 30%. Đau nhất là tại Cần Thơ, khi nhìn thấy ván Cờ bên kia kết thúc hòa, các ván Cờ liên minh gần như có kết quả thắng thua sau đó chưa đầy 30 giây nhằm loại một kỳ thủ có cùng số điểm nhưng thua chỉ số phụ!

    - Minh chứng về việc yếu kém, thiếu tinh thần trách nhiệm của nhà quản lý và tổ chức thể thao: Không có bất cứ động thái nào đề ngăn ngừa và hạn chế tiêu cực cũng như kế hoạch khoa học để phát triển thể thao (ở đây là Cờ Tướng Việt Nam) như các thực trạng nêu trên. Tỏ ra bất lực và thờ ơ, cũng có nghĩa là đồng lõa.
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  7. 2 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    cubin2002 (06-11-2014), thailawer (06-11-2014)

  8. #5
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    3. CÁC GIẢI PHÁP PHÁT TRIỂN CỜ TƯỚNG VIỆT NAM

    1. Quy hoạch và đổi mới hệ thống thi đấu tại các giải Cờ Tướng cấp Quốc gia

    Hiện tại, Cờ Tướng Việt Nam mỗi năm có 3 giải chính thức đỉnh cao thuộc hệ thống thi đấu các giải Cờ Tướng Quốc Gia:
    - Giải Vô Địch Cờ Tướng Đồng Đội Toàn Quốc ( gọi tắc là giải Cờ Tướng A2 quốc gia)
    - Giải Vô Địch Cờ Tướng Hạng Nhất Toàn Quốc (gọi tắc là giải Cờ Tướng A1 quốc gia)
    - Giải Vô Địch Cờ Tướng Các kỳ thủ xuất sắc Toàn Quốc (còn gọi là giải đấu thủ mạnh)


    GIẢI A2 (GIẢI ĐỒNG ĐỘI)

    - Giải A2 (Đồng đội) là tiêu chí để chọn các Kỳ thủ hàng đầu tham dự giải A1 (hạng Nhất). Nhà tổ chức có xu hướng mở rộng giải A2 bằng cách cho đăng ký tự do với ý niệm là khuyến khích phát triển phong trào, không cần kiểm chứng chất lượng và số lượng đầu vào hay sự chênh lệch trình độ giữa các VĐV tham gia giải đấu. Kéo theo nhiều hệ lụy và những sai lầm lớn mang tính hệ thống, tạo điều kiện cho tiêu cực phát triển không ngăn chặn được.

    - Các đoàn có số lượng VĐV tham gia đông sẽ là một lợi thế khi thi đấu đồng đội (vì đây là giải đồng đội nên chẳng khác nào tạo cơ hội cho tiêu cực leo thang), minh chứng là năm 2012, có đoàn cử đền 24 VĐV tham gia, hơn phân nữa số VĐV này trình độ chuyên môn chỉ thuộc “tầm tầm bậc trung”. Các VĐV này hầu như luôn nằm ở Top dưới và chờ để làm “Bác sĩ tiêm chích” khi gặp đồng đội của mình. Và VĐV vô địch giải đấu này có đến 3 ván gặp đồng đội, đương nhiên bỏ túi 3 điểm không tốn sức. Ở một giải đấu hơn 100 VĐV tham dự, lại chỉ thi đấu 1 bảng với số ván nhất định, thì tỉ lệ các VĐV cùng đơn vị gắp nhau và “bơm điểm” nhau là rất lớn, điều này kéo theo chất lượng chuyên môn chung ngày càng xuống cấp trầm trọng, những ván đấu chưa đánh đã có kết quả xuất hiện với tần số dày đặc… VĐV càng không có ý cầu tiến hay rèn luyện nâng cao khả năng của bản thân. Vì vậy, sự thụt lùi là điều dễ hiểu.

    - Đồng thời, cách bốc thăm chỉ loại trừ các VĐV cùng đơn vị không gặp nhau ở ván cuối gần như không có tác dụng, vì thường nhiều kết quả đã ngã ngủ trước đó. Như vậy, tiêu cực nối tiếp tiêu cực như một thói quen hay một hệ thống khó bỏ. Tạo ra sự bất công cho nhiều đoàn cò số VĐV tham gia ít, kéo theo cơ hội được đồng đội bơm cũng mất đi. Chất lượng chuyên môn ngày càng đi xuống làm ảnh hưởng đến thành tích đỉnh cao và sự “uy nghiêm” của một giải đấu mang tầm cỡ quốc gia.

    Giải pháp:

    - Khống chế số lượng VĐV tham gia của mỗi đơn vị và chọn lọc ngay từ đầu vào. Số lượng VĐV đông không đồng nghĩa với giải thành công hay góp phần phát triển mạnh phong trào mà còn làm giảm chất lượng chuyên môn. Tại mỗi tỉnh thành, mỗi đơn vị phải có trách nhiệm tổ chức thi đấu tại tỉnh, đơn vị đó để chọn những VĐV tốt nhất của mình tham gia các giải trong hệ thống thi đấu Quốc gia. Điều này mới thật sự giúp phát triển phong trào của từng địa phương, khi các đơn vị buộc phải thể hiện trách nhiệm trong khâu tuyển chọn và tạo nhiều sân chơi cho VĐV mình thi đấu, từ đó chọn những VĐV xứng đáng nhất tham gia các giải đấu cao hơn. Các VĐV vì “nghề nghiệp” của mình phải tự thân cố gắng hơn, vì khi đã muốn chuyên nghiệp, chúng ta phải chấp nhận sự đào thải. Không vì cách làm “nể nang” cái tiếng xưa kia mà trì trệ cảu một hệ thống. Thể thao đỉnh cao là phát triển công bằng và từng đơn vị chủ quản phải chọn lựa những người quản lý có tầm nhìn để phát triển và đào tạo nhân tài từ cấp cơ sở. Chấp nhận “đau” một thời gian không có thành tích, hơn là phải sống chung với “căn bệnh ung thư” để ngày càng có nhiều Bác sĩ Cờ Tướng chuyên khoa tiêm, chích! Kiểu bỏ tiền để “mua danh 3 vạn” thì đừng mong phát triển!

    Số lượng VĐV của mỗi đơn vị tham gia giải A2 toàn quốc nên quy định từ 5 đến tối đa 9 VĐV là rất hợp lý. Tự thân các đơn vị đó phải thích nghi với luật chơi.

    - Thường thi giải A2 luôn có ít nhất hơn 15 đơn vị tham dự. Vì thế, trong công tác bốc thăm, khi đã đạt được 50% số ván đấu, BTC có thể áp dụng phương pháp loại trừ “VĐV cùng đơn vị không gặp nhau” ở 50% các ván đấu còn lại. Con số này là khả thi, vì theo tính toán xác xuất tổ hợp, nếu có 90 VĐV của 12 đơn vị tham dự (sai số của các đơn vị từ 5 đến 9 VĐV), thi khi loại trừ ở 50% các ván đấu còn lại, tỉ lệ chênh lệch điểm số của các VĐV chỉ là 0,74. Nghĩa là trong cùng một nhóm điểm hoặc chênh lệnh nhiều nhất 0,5 điểm đến 1 điểm của các VĐV khác đơn vị đều có cơ hội gặp nhau. Điều này đảm bảo được chất lượng chuyên môn và sự công bằng cho tất cả các VĐV, đơn vị, đoàn tham gia thi đấu, tăng sức hấp dẫn và chất lượng ván đấu.
    - Không công bố tiêu chí xếp hạng căn cứ các chỉ số phụ cố định trước khi giải đấu diễn ra, mà chọn lựa nhiều tiêu chí xếp hạng định sẳn và niêm phong công khai cho đến ván đấu cuối cùng. Điều này đảm bảo triệt tiêu toàn bộ các toan tính “mờ ám” của những VĐV có “thành tích” bảng đen: không dám thỏa thuận hòa, mua, bán, xin, cho… vì không tính được chỉ số trước khi nhà tổ chức mở niêm phong. Đây là giải pháp tình thế nhưng rất hiệu quả.


    Chúng ta đều hiểu rõ rằng, đầu vào không kiểm soát được thì đầu ra chắc chắn kém chất lượng. Hiện tại, hệ thống thi đấu Cờ Tướng Quốc Gia của chúng ta đang đi chệch hướng ngay từ đầu vào, ngay từ Cơ sở. Thì khó có thể tập trung phát triển Thể thao thành tích cao hay khi thi đấu Quốc tế vì khả năng của VĐV không thể đáp ứng được mặt bằng trình độ chung hiện tại.

    - Sẽ có nhiếu ý kiến cho rằng, ở một số đơn vị, như TP.HCM hay Hà Nội… khi mà trình độ VĐV tương đương nhau là khá nhiều, mỗi đơn vị này có thể đưa ra cùng lúc 20 VĐV trình độ “sàn sàn” nhau. Thì khống chế như vậy sẽ thiệt thòi… Đây là một cách nghĩ thiển cận, Thể thao chuyên nghiệp bắt buộc phải có năng lực cạnh tranh và đào thải, môi trường càng cạnh tranh, VĐV càng tiến bộ. Các đơn vì này có thể chọn cho mình những VĐV tốt nhất bằng cách thi đấu tuyển chọn. Và các VĐV cũng có thể được “chuyển nhượng” cho các đơn vị khác, tạo ra thị trường Cung – Cầu. Nghĩa là bắt đầu tạo ra hơi hướng chuyên nghiệp. Điều đó có thể được liên kết bằng các hợp đồng kinh tế, chuyển nhượng Kỳ thủ… một cách công khai với những giá trị là thước đo trình độ của chính VĐV, và lâu dài, chính các VĐV này được hưởng lợi về kinh tế.
    - Thực tế thì vấn đề này đã được nhiều đơn vị đang làm, nhưng chỉ là ở mức “nghiệp dư” khi không có cơ chế thống nhất và không được quản lý chặc chẽ cũng như khoa học. Ở đây, muốn thay đổi cách nghĩ ta cần những người quản lý quy mô hơn về nhận thức và khả năng làm việc.

    GIẢI A1 VÀ GIẢI ĐẤU THỦ MẠNH

    - Giải A2 là phức tạp nhất vì đặc thù của giải đồng đội nên cần những biện pháp khoa học và sự phát triển đồng nhất từ cấp cơ sở đến Trung ương. Các giải A1 và đấu thủ mạnh là những giải cá nhân. Nhà tổ chức cần có sự khéo léo để ngăn ngừa tiêu cực và sự cương quyết để lập lại kỷ cương.

    - Trong bất cứ môn thể thao nào, phàm đã là một Nhà cầm quân giỏi, một vì Tướng tài… luôn hiểu được tâm lý của VĐV mình quản lý, những điểm yếu, điểm mạnh, cái hay và cái xấu của chính VĐV… để từ đó có những đối sách hợp lý. Còn nếu không có được điều này thì tốt nhất là nên… chuyển sang nghề khác. Vì người cầm quân này chắc chắn không góp phần hay có ảnh hưởng đến khả năng của VĐV. Thành công, nếu có của VĐV đó là do may mắn hoặc tự thân cố gắng thì cần gì người dẫn dắt? Trong Cờ Tướng, lại có những nhà cầm quân thiếu đủ thứ để quản lý VĐV nhưng lại thừa những thủ đoạn, thủ thuật, những móc nối tiêu cực nhăm đem lại lợi ích tức thời cho đơn vị và cho chính bản thân mình. Dĩ nhiên, điều này giết chết khả năng chuyên môn của VĐV vì sự ỷ lại, lười nhác và lâm trận thiếu tự tin trước các đối thủ rắn mặt hơn hay không mua chuộc được. Hay nói cách khác, VĐV đang bị chính nhà cầm quân làm tha hóa giết chết khả năng chuyên môn. Là một đại họa cho tương lai. Ấy vậy nhưng cứ vẫn tồn tại.

    - Công tác tổ chức thi đấu Cờ Tướng cũng vậy, Nhà tổ chức nếu không nhìn trước những điều tiêu cực có thể xảy ra để phòng chống, ngăn ngừa, hạn chế… khi mà đã có thâm niên khá lâu, thì có lẽ cũng nên chuyển nghề hay từ chức đi là vừa. Đơn giản, anh không làm tốt công việc thì để cho người khác làm. Hoặc anh biết nhưng vì lợi ích cá nhân mà hi sinh cả lợi ích chung của một nền thể thao thì quả là đáng tội. Hay anh không đủ can đảm để lên tiếng dù biết rõ rồi chỉ ca thán rằng: “biết vậy, nhưng không có chứng cứ… làm sao mà nói được”… thĩ rõ anh là kẻ bất tài, ngồi lên chi ở vị trí quản lý cho VĐV xỏ mũi dắt đi mà chẳng thấy đau? Thấy và biết tiêu cực mà không dám chống hay ngằn ngừa, hạn chế nó là hèn nhát.

    - Các giải thi đấu Cờ Tướng ở nội dung cá nhân, chống tiêu cực không khó, ít ra là so với giải đồng đội. Vì thế, biện pháp chống tiêu cực phải dựa vào cách làm khoa học cộng với sự khéo léo của người điều hành.

    Giải pháp:

    Các giải thi đấu cá nhân như giải A1 hoặc giải đấu thủ mạnh, thường số lượng tham gia từ khoảng 30 đến 50 VĐV. Hình thức tổ chức là thi đấu theo hệ Thụy Sỹ và xếp hạng. Hình thức “cũ rích” này hiện nay các VĐV rất dể đối phó và điều đó sinh ra vô vàn tiêu cực.

    - Về khoa học, nên tổ chức theo từng bảng đấu, mỗi bảng tối đa 10 VĐV thi đấu hệ Thụy Sỹ, chọn 2 VĐV đứng đầu vào vòng kế tiếp. Với thể thức như vậy, có muốn tiêu cực hay xin cho, nhường nhịn… gì đó cũng không dám, một Ván hòa chứ đừng nói là thua, có thể 2 vị trí đầu là không với tới. Chả ai điên đế độ tự đi giết cơ hội của mình, trừ khi có sự chênh lệch về đẳng câp hoặc những thòa thuận ngầm kiểu “liên minh” trước đó.

    Vì chống tiêu cực thì người điều hành phải ít nhiều hiểu kỳ thủ và mối quan hệ của kỳ thủ hay những liên minh ma quỷ… (người bên ngoài còn biết không lẽ anh tổ chức vài chục năm rồi vẫn cứ mù???) Và ở đây, đề cập đến sự khéo léo trong điều lệ thi đấu:

    - Tách riêng các kỳ thủ cùng một đơn vị ở mỗi bảng đấu khác nhau, điều này là vô cùng hợp lệ, đồng thời còn tạo sự cạnh tranh công bằng, hạn chế nhường điểm, xin cho…
    - Có danh sách những liên minh ngầm để phân phối chia bảng hợp lý (sự khéo léo và cái tài của nhà cầm quân, nhà điều hành là ở đây).
    - Kiên quyết loại có biện pháp mạnh đối với những ván đấu nghi vấn, công khai bằng nhiều hình thức như: cảnh cáo, nhắc nhở hoặc loại khỏi giải đấu những kỳ thủ có biểu hiện không trung thực.

    - Chỉ công bố chỉ tiêu xếp hạng khi xét chỉ số phụ ở ván cuối cùng bằng hình thức bốc thăm công khai, đây là giải pháp tạm thời nhưng rất hiệu quả.

    Ví dụ, có 40 VĐV tham gia, được chia làm 4 bảng A, B, C, D, với cách chia bảng theo các tiêu chí trên, thi đấu theo hệ Thụy Sỹ tại vòng bảng. Chọn mỗi bảng 2 VĐV thi đấu chéo ở vòng tiếp theo kiểu: Nhất A, Nhì B…

    Kết hợp các yếu tố trên, rất đơn giản là đã giảm thiểu tối đa tiêu cực.

    Một giải pháp nữa mang tính hiện đại hơn nhưng có lẽ cũng sẽ không hiệu quả do đặc thù của Việt Nam: Đó là xét thưởng hằng năm và thi đấu theo đẳng cấp, hệ số Elo. Phản ảnh đúng thực lực và khả năng Kỳ thủ. Hiện Cờ Vua áp dụng giải pháp này.

    Tóm lại, để phòng chống tiêu cực và tổ chức các giải đấu tốt, thành công, ngoài những giải pháp nêu ra phải kết hợp với yếu tố con người, nhà điều hành và cái uy của người câm đầu. Cái uy không phải tự nhiên mà có, đó chính là khả năng lãnh đạo, giác quan cảm nhận sự việc và lý trí để đối phó tình huống.
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  9. 5 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    anhnhuga (06-14-2014), cubin2002 (06-11-2014), LocXoay (06-22-2014), Namcuao (10-14-2014), thailawer (06-11-2014)

  10. #6
    Ngày tham gia
    Jan 2014
    Thành viên thứ
    9621
    Bài viết
    78
    Cảm ơn 169 lần / 61 bài
    Hay, có bản sắc..

  11. 2 Thành viên cảm ơn langtrephuan vì bài viết hữu ích.

    HoaKimCuong® (10-14-2014), vunhucan243 (10-18-2014)

  12. #7
    Ngày tham gia
    Jan 2014
    Thành viên thứ
    9674
    Bài viết
    57
    Cảm ơn 271 lần / 47 bài
    Cờ tướng Bình Định trước đây cũng có chút tiếng tăm, nhưng giờ die rồi. Chán!!. Ah, với tính cách a HKC, sao không nói ai luôn, (HLV này, VĐV nọ) khó hiểu quá. Lỡ bị mang tiếng rồi "chơi" luôn đi cho cờ tướng VN phát triển.

  13. #8
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    Trích dẫn Gửi bởi xac uop Xem bài viết
    Cờ tướng Bình Định trước đây cũng có chút tiếng tăm, nhưng giờ die rồi. Chán!!. Ah, với tính cách a HKC, sao không nói ai luôn, (HLV này, VĐV nọ) khó hiểu quá. Lỡ bị mang tiếng rồi "chơi" luôn đi cho cờ tướng VN phát triển.
    Bài viết vẫn chưa xong mà bạn...
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  14. #9
    Ngày tham gia
    Nov 2013
    Thành viên thứ
    7796
    Bài viết
    1,368
    Cảm ơn 3,062 lần / 793 bài
    Trích dẫn Gửi bởi xac uop Xem bài viết
    Cờ tướng Bình Định trước đây cũng có chút tiếng tăm, nhưng giờ die rồi. Chán!!. Ah, với tính cách a HKC, sao không nói ai luôn, (HLV này, VĐV nọ) khó hiểu quá. Lỡ bị mang tiếng rồi "chơi" luôn đi cho cờ tướng VN phát triển.
    Xác ướp ở Bình Định à? Cờ Bình Định sao Die, vừa rồi có tham gia giải A2 - 2013 mà?

  15. #10
    Ngày tham gia
    Jan 2014
    Thành viên thứ
    9674
    Bài viết
    57
    Cảm ơn 271 lần / 47 bài
    Nhưng không có giải gì cả, buồn lắm đồng chí ơi. Hihihi, hay HKC thi đấu cho BĐ đi. Mình ở Quy Nhơn-Bình Định.

  16. Các thành viên đã cảm ơn xac uop vì bài viết hữu ích này:

    HoaKimCuong® (06-12-2014)

Trang 1 của 5 123 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •