Nếu bạn thấy Diễn đàn có ích, hãy cùng chia sẻ trên các mạng Xã hội nhé!
Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 15

Chủ đề mới: Tự truyện HoaKimCuong: Luật Nhân Quả...

  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài

    Tự truyện HoaKimCuong: Luật Nhân Quả...

    Nếu cuộc sống con người bị chi phổi bởi một định luật gọi là "Luật Nhân Quả"... thì chắc chắn rằng, bản thân tôi, có lẽ đã làm chuyện rất rất ác từ khoảng vài kiếp trước là ít. Dù tôi tin vào một "định luật" khác là "Tính cách tạo nên số phận" hơn một chút. Xin kể ra vài câu chuyện của bản thân:

    CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT:

    Tôi lẽ ra đã rất hạnh phúc cũng như có nhiều Cơ hội và tiền đề để phát triển bản thân, thực sự thì theo nhận xét chủ quan của tôi và nhiều người khác (xin các bạn đừng vội bỉu môi nhé), tôi luôn tỏ ra nổi trội hơn những người bạn đồng trang lứa từ nhỏ: học lực, cách tiếp cận vấn đề, trí nhớ và việc sử dụng khả năng cụ thể, các mối quan hệ thừa hưởng từ gia đình... mà tâm linh một chút, ở Ngày tháng năm sinh của tôi, (lúc nhỏ cũng được gia đình dẫn đi xem bói - tử vi mà, sau này cũng đọc một vài sách phong thủy, tướng số)... tôi có vẻ là người thành đạt sau này, thậm chí là lên đến đỉnh cao danh vọng và quyền lực của cả một đời người: Tiến thì làm quan (cực lớn), thối (lùi) thì làm thầy! Quá tốt nhỉ, vì có bét lắm cũng là Thầy. Ấy vậy nhưng tôi cực kỳ ngạo mạn và nóng tính, điều này tôi rất biết và thậm chí ghét ngay cả mình (bây giờ chỉ đỡ hơn chứ vẫn chưa sửa được). Nếu tôi bình tĩnh hay thoải mái tâm lý, tôi tin rằng mình có thể làm tốt nhất có thể... nhưng cái sự bình tĩnh của tôi lại ít khi được hiện diện bởi sự thiếu kiềm chế một khi bị kích động, và không làm chủ được cảm xúc. Vì vậy, đã quá nhiều lần tôi thất bại dù rằng tôi biết rõ, nếu theo một cách khác, tôi thành công cực kỳ. Khi không vừa ý bất cứ một chuyện gì, tôi sẳn sàng đạp đổ trong nháy mắt và phá hỏng tất cả...

    Không tuân theo sự sắp đặt hay kiềm tỏa của gia đình, tôi ra đi và tự lập từ rất sớm, 17 tuổi (năm 1995), tôi một thân một mình rời quê hương trốn vào Sài Gon với hành trang là một chiếc xe đạp và một cái đồng hồ hàng hiệu cộng với 50.000 VNĐ và một đống Hồ sơ học sinh với những tấm bằng, giấy khen...(mặt dù ba mẹ, người thân, họ hàng tôi lúc đó có địa vị rất cao - ba tôi được mọi người nể trọng, những người cậu của tôi: Tô Tử Thanh - nguyên Chủ tịch tỉnh Bình Định và là 1 trong 14 người ở Bộ Chính Trị năm 1996. Đoàn Trung Dũng - hiện vẫn là Vua một vùng tại huyện An Lão. Ông Ngoại từng là phát ngôn viên văn phòng Tổng bí thư. Các chú Bác tôi, có vài người là Tướng Quân Đội thời bấy giờ... trong đó Tướng Võ Đình Lang - bác tôi là người mà tôi rất nể phục - ông ra đi, gia tài để lại bao năm làm Tướng là đôi dép cao su cụ Hồ và một lô đất được Nhà nước cấp nơi làng quê hẻo lánh. Tang lễ của ông cấp Nhà Nước, náo loạn một vùng quê vì số lượng xe công đến viếng! Ông chẳng để lại cho người thân của cải gì ngoại trừ tiếng thơm muôn đời. giờ con cháu ông khác rồi, có địa vị và các anh ấy không sống như ông nữa).

    Tại Sài Gòn, tôi làm mọi việc để sống với duy nhất một ý nghĩ: học, phải học cho người ta biết, học để thành tài, khi nào vinh quy mới bái tổ... một buổi đi học, một buổi còn lại đi bán vé số, tối thì đi dạy thêm... tôi làm bất cứ việc gì để sống và học. Sau đó tôi viết báo, làm thơ... được nhận vào cộng tác ở báo Mực Tím, PV báo Tuổi trẻ từ rất sớm! Được một vài người nhận làm con nuôi, em nuôi... (tôi có một anh nuôi tên Nguyễn Hồng Ánh - 125 Xô Viết Nghệ Tỉnh - F17 - Quận Bình Thạnh và Mẹ nuôi ở 183 Trần Quốc Thảo - Q3). Tôi liên tiếp được trao 2 giải: Thanh Niên Tiên Tiến Quận Phú Nhuận và Mẫu Người Thanh Niên Việt Nam thời đại tại TP.HCM (Nhà Văn Hóa Thanh Niên vẫn còn lưu giữ kỷ niệm đẹp này, còn bằng cấp tôi đốt hết rồi)! Ngoài ra, tôi còn là chủ bút một tờ báo của Trường PTTH Phú Nhuận. Có thu nhập, tôi lại tập tành kinh doanh, thật buồn là tôi kiếm khá nhiều tiền thời đó, nó vô tình hại tôi và đẩy sự ngạo mạn của tôi lên đến đỉnh điểm. Tôi chẳng xem ai ra gì, luôn muốn ra vẽ ta đây hơn người, luôn chơi cái kiểu "gác cơ" người khác! Bạn bè ngao ngáo với tôi, trừ một vài thằng bạn thân. Tôi gây không ít rắc rối tại thời điểm này, thậm chí là với cả chính quyền... Rồi tôi nhận quả báo trong Luật Nhân Quả! Chẳng ai giết tôt mà tôi tự giết mình: ăn chơi đủ kiểu, bỏ bê học hành, kết giao với cái gọi là "Giới giang hồ"... ai khuyên can cũng chẳng nghe vì luôn cho rằng mình đúng! Tôi tục dốc không phanh, quay trở lại với kiếp nghèo mà chưa mua nổi một căn nhà - thời năm 2.000 tôi dư sức mua một căn nhà ở các quận như Gò Vấp, Tân Bình...! Tôi lại buồn chán và "đi giang hồ"! Một ngã rẽ chưa bao giờ tôi chọn, chả hiểu sao tôi lại cảm thấy thích thú!

    Tôi hoàn thành việc học và thực sự trở lại vào năm 2002, thời gian này lại phải làm đủ nghề đề sống: Viết báo kiếm nhuận bút, rửa xe, kinh doanh cafe... (mạn phép không chi tiết)... dùng số tiền ít ỏi để kinh doanh ĐTDĐ. Nói là kinh doanh chứ lúc ấy tôi cầm chưa đến 1.000.000 VNĐ, đủ mua 1 cái Sony Ericsson 688 và cái sim... xào qua xào lại mấy tháng trời, tôi lại một lần lên làm "bá chủ" trong ngành điện thoại khu vực Phú Nhuận, Tân Bình, Hung Vương (đến bây giờ, hơn 40% giới kinh doanh ĐTDĐ tại các khu vực này vẫn biết tôi hoặc từng làm việc cho tôi). Rồi tôi đầu tư vào ngành Máy tính, công nghệ thông tin, dù chẳng có kiến thức gì. (Một thời, cái nguồn máy tính mà các bạn đang xài là AcBel ăn cắp quảng cáo của tôi và bị kiện đấy). Từ một thằng không có nổi chiếc xe đạp để đi, tôi lại lên đời DyLan, SH... và cái thu hoạch lớn nhất ở nghành ĐTDĐ này là tôi gặp được tình yêu của mình... Vợ tôi hiện nay.

    Rút kinh nghiệm thương đau còn đó, tôi không để mình phải một lần nữa lại trở về tay không. Có lẽ do may mắn và gặp thời, tôi bay lên như diều gặp gió, ở nhà lâu, xe hơi, vợ đẹp... nói chung là được quá rồi còn gì. Từ một thằng khố rách áo ôm, tay trắng đúng nghĩa với khởi nghiệp là con số 0 tròn trĩnh, không nhờ vả gia đình... tạo dựng sự nghiệp nơi đất khách quê người. Tạo được nhiều mối quan hệ, bạn bà, anh em đáng giá... Thời gian này, tôi thường trở về quê hương trong sự nể phục của mọi người.

    Ấy thế nhưng vẫn cứ như cái số, cái bản tính cẩu thả của tôi nó hại chết tôi hay chẳng hiểu do nhân quả kiếp trước! Tôi thường xuyên bị mất trộm, nếu không thì cũng bài bạc... nhiều lúc số tiền ra đi quá lớn đến nổi vợ chồng ôm nhau khóc... Tôi nói quả báo là vì: Lúc còn lon ton vào làm ĐTDĐ, thường xuyên giữ liên lạc với "giới giang hồ" để mua hàng giá rẻ không rõ nguồn gốc, nên mình bị mất lại chăng? (nhân quả mà). Hay như cái máu đỏ đen... nhiều lúc tưởng như tàn lụi thì tôi lại vượt qua được.

    Thành lập Công ty TNHH Việt Bình vào năm 2006 với ngành kinh doanh chính là khẩu, phân phối ĐTDĐ, máy tính, cho thuê xe... Có một điều tôi phải nói rõ là: ĐTDĐ đầu tiên đăng ký thương hiệu Việt là Vbitel của tôi, sau đó mới đến M-Mobile, V-Call, Malata... thành lập tiếp 1 Công ty Cổ Phần Việt Bình vào năm 2008 đề phát triển kinh doanh... Mọi việc tiến triển khá thuận buồn xuôi gió. Trong thời gian này, không biết là do duyên hay do nợ, tôi đến với Cờ Tướng. Lúc đầu là những cuộc Cờ trên mạng, tôi cho rằng mình chơi Cờ cũng thuộc loại khá, nhưng chẳng hiểu sao có những người Online mỗi ngày thắng tôi vài chục ván mà tôi không hòa nổi 1 ván, đây là tiền đề đề tôi tìm hiểu và có cái tên BchessMaster HoaKimCuong được khai sinh! (trước đó, tôi chẳng biết gì về SW cả). Cái tên HoaKimCuong thực ra có ý nghĩa rất đơn giản: Vẻ đẹp vĩnh cữu. Tôi chơi đẹp và tôi muốn vẻ đẹp không chóng tàn như hoa. Với cái nghề của tôi lúc này, đã nổi lại càng nổi là đi đánh Cờ bằng Xe hơi, vài ngày lại đổi một chiếc, rồi lấy tiền để chơi Cờ, tặng Cờ, cho vay không tính lãi..., anh em trên các mạng ZingPlay hay như người bạn thân Domino hiểu rõ nhất.

    Vụ án lừa đảo Xe hơi lớn nhất Việt Nam vào năm 2009 mà thủ phạm là công ty Du Lịch Sao Biển ở Huỳnh Văn Bánh - Phú Nhuận ảnh hưởng rất lớn đến tôi (tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại luôn phải gặp tình huống này, nhân quả kiếp trước chăng). Dù tôi vẫn thu hồi được tài sản của mình về nguyên vẹn, nhưng bắt đầu có dấu hiệu thoái trào. Tôi đứng lên bằng cách dùng 12.000.000 VNĐ đánh bại một công ty vốn 3 tỷ đồng trong vòng hơn nữa năm - mà dù trước kia tôi tự hào thì bây giờ, tôi cho rằng đó là thủ đoạn bẩn thỉu trong kinh doanh mà tôi áp dụng:

    - Tôi cho công ty ĐTDĐ từ Hà Nội là VIMAX đang đầu tư vào thị trường Miền Nam cho thuê xe, sau khi tìm hiểu, biết được nhiều về nguyên lý kinh doanh, nhập hàng của họ, tôi lần theo các mối hàng của họ để vừa nhập ĐT về (lúc ấy, tôi chỉ đầu tư cho vui là 12.000.000 VNĐ mua hơn 20 chiếc ĐTDĐ mẫu từ Trung Quốc để chào hàng). Tôi đi khắp thị trường Miền Tây và TP.HCM, với khả năng thuyết phục khách hàng và táo bạo trong kinh doanh, tôi gần như thâu tóm các thị trường ĐBSCL cùng với V-Call, Malata, Mobel... chỉ với cách xoay vòng 12 triệu đồng. Nhiều tháng, tôi kiếm đến vài trăm triệu... VIMAX chỉ trụ nổi chưa một thời gian vì các đối tác của họ trở thành của tôi!!!

    Và rồi tôi lại bị quả báo, lần này nặng nhất trong cuộc đời!

    Nhìn lại ở thời điểm này, cái mà tôi cho là được nhất của mình: chưa bao giờ để tâm hại hay trả thù một ai, cho đến giờ vẫn vậy.
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  2. 14 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    anhnhuga (07-27-2014), cccttt12345 (08-15-2014), cop_hien (07-26-2014), duytrungqn (08-16-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), HuaTienSinh (08-16-2014), linhtran (07-27-2014), namdeptrai18 (07-27-2014), NhatNguyet (07-27-2014), phamlai.du (07-26-2014), quocminh19782003 (07-26-2014), thailawer (07-26-2014), trung95 (07-27-2014), Qung Bình Quan (07-26-2014)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    CÂU CHUYỆN THỨ HAI:

    Bạn chưa tin vào Luật Nhân Quả ư? Đừng bao giờ vô thần. Như đã nói ở câu chuyện thứ nhất là tôi đánh bại đối thủ bằng thủ đoạn bẩn thỉu. Tôi ngay lập tức bị quả báo nhãn tiền khi bị đánh bại theo một cách tương tự:

    Khu vực ĐBSCL khá phát triển về thị trường ĐTDĐ lúc bấy giờ, ngoài hệ thống siêu thị, đại lý phần phối, tôi cũng trực tiếp đầu tư một siêu thị ĐTDĐ khá lớn tại đường 30.4 Cần Thơ. Có một chút tâm linh, khi tuyển nhân viên, tôi đã chọn và tin tưởng một anh Nhân Viên tên Phương - SN 1986 (vì tôi tuổi Ngọ - Dần Tuất Ngọ). Anh ta rất siêng năng và cũng chạy việc. Tôi cân nhắc anh ta quản lý khu vực miền Tây, bao gồm các tỉnh Hậu Giang, Vĩnh Long, Cần Thơ, Bạc Liêu...

    Cho đến một ngày, tôi vừa qua Phà Cần Thơ (lúc ấy cầu Cần Thơ vẫn đang xây), chạy ra khỏi đường dẫn, thì nghe tiếng hú còi inh ỏi của CSGT yêu cầu tôi dừng xe. Không hiểu việc gì xảy ra, tôi bảo tài xế tấp vào, bước ra ngoài định "cương" cái đã. Một động tác chào xã giao của CSGT, sau đó là lý do nghi ngờ xe của tôi có vận chuyển hàng cấm??? Họ xét xe kiểu như lục tung mọi ngóc ngách... sau đó mời về trụ sở làm việc. Tại đây, tôi giật cả người khi đọc được biên bản là tạm giữ hàng trăm cái ĐTDĐ không rõ nguồn gốc của của Công ty Việt Bình. Nhưng nhìn vào số ĐT tang vật, tôi chẳng thấy cái nào là của công ty tôi!

    Anh Phương mà tôi nói, đã rất "khôn ngoan" trong kinh doanh! Số ĐT vài trăm cái này là do anh ta trực tiếp nhậu lậu từ Trung Quốc về và trên đường vận chuyển đi tiêu thụ thì bị bắt. Nói rõ hơn, anh ta không có tiền để làm việc này, và xoay sở bằng cách lấy trong kho của ĐT VBitel vài trăm cái đi... cầm sau đó mua về bán riêng!!! (sự cẩu thả của tôi ở đây là quá tin tưởng mà không kiểm tra kho, chỉ kiểm ra sổ sách). Vụ này làm tôi phải mất vài trăm triệu để giải quyết hậu quả. Vợ và anh em trong gia đình tôi rất giận, thậm chí còn chửi tôi là điên, là ngu sao không kiện cho "nó ở tù bỏ mẹ nó". Tôi đã không làm được là vì: vào nhà anh ta, đúng hơn là một cái lều trên đường CMT8, quận Bình Thủy hay gì đó - TP. Cần Thơ, thấy cái cảnh cơ hàn, mẹ anh ta nằm bệnh... tôi không nở, quyết định bỏ qua và cho anh ta thêm một Cơ hội là làm để trả dần (cả đời chưa chắc đã trả hết, thực tế tôi coi như đã mất rồi - của đi thay người, hơn nữa lúc ấy tôi có tiền). Tôi muốn lấy lòng nhân để phục thiện, nhưng sự đời lại không như vậy! Công ty tôi ngay lập tức bị để ý là trong vòng điều tra. Còn anh Phương này lại tiếp tục làm thêm một vố đau nữa... tôi bị người thân chì chiết... giận quá bắt anh ta lên nhà, sau một hồi giảng đạo lẽ sống ở đời, tôi tát anh ta đúng một cái rối cho nghĩ việc, kèm theo câu nói: "tháng nào làm ra tiền có thì trả tao, nhưng phải cố gắng làm ra tiền". Hiện giờ tôi vẫn giữ giấy Nợ, giấy cam kết, bản tường thuật của có chứng kiến của CAKV và rất nhiều người khác... Ai nấy cũng đều ngạc nhiên là tại sao tôi không kiện, ngay cả CAKV còn nói: chắc nó đi trên chục năm!

    Tôi không kiện là vì: Có kiện cũng chẳng lấy được tiền, có kiện thì mẹ anh ta khổ vì không ai lo, mà tương lai anh ta coi như chấm dứt. Tôi có lợi gì khi kiện? ngoại trừ tôi trực tiếp giết đi hai con người, và hơn thế nữa là cả một gia đình! Tôi không kiện là vì: Tôi thấm thía và nhận ra rằng: Ở đời có luật nhân quả. Tôi thất bại là do cái nghiệp tôi tạo ra nên tôi mới gặp những con người như vậy. Ít nhất, tôi đã từng sung sướng, có lẽ kiếp trước tôi nợ anh ta... Tôi nói thật lòng rằng, con người tôi sau việc này cực kỳ thanh thản!

    Một buổi chiều không lâu sau đó, hai Vợ chồng tôi cùng thống nhất là sẽ mua căn nhà khá đẹp trên đường Trường Chinh, quận Tân Bình là tổ ấm mới. Sau khi đã đặt cọc và thỏa thuận các điều khoản, tôi gom tiền lại và dự định nếu có thiếu thì vay thêm ngân hàng... Mọi việc như là đã sắp đặt trước của số phận, rằng tôi chưa xứng đáng để hưởng thành quả, chưa thể thành công nếu cứ sống như vậy... Vừa lên xe thì tôi nhận được một cuộc gọi từ Móng Cái, Quảng Ninh rằng: hiện đang có một lô hàng, đã lên thương hiệu cho tôi từ trước, và bên đó cũng đang cần vốn xoay sở nên sẽ giám giá rất đáng kể. Chỉ tính sơ qua là tôi thấy lợi nhuận làm mờ mắt và óc phán đoán. Chỉ cần nhập về, phân phối chưa đầy một tuần, xem như tôi có trọn vẹn căn nhà! Người kinh doanh và có cái tính táo bạo như tôi sẽ không dể bỏ qua cơ hội. Thay vì đi mua nhà, tôi chuyển toàn bộ số tiền để lấy hàng. Tôi không mảy may nghi ngờ có thể đây là cái bẩy. Vừa về đến Sài Gòn, tôi bị bắt trọn lô hàng vì không rõ nguồn gốc, xuất xứ (các bạn cũng biết hàng ĐTDĐ thời ấy, 10.000 cái thì có hóa đơn chỉ khoảng vài trăm cái, còn lại là khống - một thời công ty Đông Nam cũng vậy). Tôi không còn cách nào khác là phải vứt bỏ, hơn là trả giá nặng hơn. Lô hàng vô chủ này sau đó bị tịch thu, còn tôi không dám kinh doanh nữa, nợ thuế bây giờ vẫn chưa giải quyết hết... Vợ chồng tôi lại ôm nhau khóc, tôi chỉ biết an ủi "không sao, tay trắng anh còn làm nên được mà em, giờ chúng ta vẫn còn vốn mà"!

    Nói vậy thôi, chứ tôi suy sụp hoàn toàn, tôi không tính được mình phải làm gì, phải có kế hoạch gì sau vụ này. Các đại lý thì không trả tiền vì nợ sản phẩm bảo hành, siêu thị ngừng hoạt động... tôi lại tìm Cờ Tướng làm niềm vui hay quên đời gì cũng được, đi chơi Cờ, đánh Cờ... sống bằng thu nhập từ cho thuê xe và số tiền dự trữ trong thời gian trước... cộng với vài ba đồng thu nhập từ các mối bán lẻ ĐT, máy tình lúc trước. Tôi vẫn cố gắng duy trì cách sống của mình, vẫn tài trợ cho Cờ Tướng một khi còn có thể... Tôi mất vì Cờ Tướng không ít tiền nếu không muốn nói là khá nhiều. Tôi có một người bạn thân trong Cờ Tướng là Phong - Domino vẫn thường ủng hộ. Một số người khác, kể cả các kỳ thủ hàng đầu, vẫn chơi rất thân với tôi... có người thì hiểu tính tôi, có người chơi thân để... mượn tiền!!! Tôi sống lây lất qua ngày, vô định hướng một thời gian dài, dù tôi biết, có tiền núi mà ngồi không ăn cũng phải hết, huống hố tôi cáng đáng cả gia đình... tôi phải bán để những gì mình có để ăn dần!

    Trời hại tôi hay người hại tôi thì cũng như nhau, tôi giờ chẳng quan tâm nữa, tôi chỉ nghĩ về Luật Nhân Quả. Gieo nhân nào hái quả đó!!!
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  4. 14 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    anhnhuga (07-27-2014), cccttt12345 (08-15-2014), cop_hien (07-26-2014), duytrungqn (08-16-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), HuaTienSinh (08-16-2014), linhtran (07-27-2014), namdeptrai18 (07-27-2014), NhatNguyet (07-27-2014), phamlai.du (07-26-2014), quocminh19782003 (07-26-2014), thailawer (07-26-2014), trung95 (07-27-2014), Qung Bình Quan (07-26-2014)

  5. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    CÂU CHUYỆN THỨ BA:

    Tôi lại càng tin rằng, ở cuộc đời hay kiếp sống của mỗi con người, luôn có Luật Nhân Quả. Tôi đã sai từ đầu, tôi chưa bao giờ là người con có hiếu, cũng chẳng bao giờ tỏ ra lo lắng và quan tâm đến cảm xúc của người khác - dù rằng thâm tâm tôi rất hiểu điều đó là cần thiết thể hiện. Tôi lại bắt đầu tin rằng, hình như mỗi con người đều có một số mệnh, từ đó tạo ra tính cách. Muốn cãi mệnh phải là một sự cố gắng không ngừng nghĩ để hướng về điều thiện!

    Cờ Tướng không trực tiếp mang đến cho tôi lợi lộc gì, mà còn lại đi của tôi rất nhiều thời gian, tiến bạc và tri lực. Nhưng Cờ Tướng cũng cho tôi nhiều thứ mà không phải ai cũng có: Hình thành một thương hiệu, tạo nhiều mối quan hệ xã hội bền vững và nhiều thứ khác nữa không thể cân - đo - đong - đếm bằng vật chất. Nó giá trị hơn nhiều: Tình bạn hữu, tình anh em, thầy trò... với tôi, nó là vĩnh cữu. Chưa bao giờ trong tôi có ý niệm "lợi dụng" hay "dựa dẫm"...

    Từ Cờ Tướng, tôi gặp được những con người mà ở họ, tôi học hỏi được nhiều điều, ở sự điềm đạm, sẻ chia, tinh thần thượng võ, tôi cũng ngộ ra khá nhiều thứ: sự toan tính, lợi dụng, trục lợi... để đề phòng và để sửa chữa những sai lầm mà mình phạm phải trước kia. Đó phải chăng là sự không ngoan của con người. Từ Cờ Tướng, tôi có thể sống bằng trái tim mà không gặp rào cản nào của lý trí. Từ Cờ Tướng, tôi dần ngộ ra chân lý bất di bất dịch của cuộc sống: Không có sự hi sinh nào là vô nghĩa. Người ta có thể cho tôi cái này, thi người ta cũng lấy đi của tôi cái khác và ngược lại, đó là luật bù trừ.

    Tôi may mắn quen được anh Nguyễn Văn Quỳnh, Nguyễn Thanh Nhựt Đài, anh Thái Biên Hòa, anh Nguyễn Hữu Luận và nhiều anh em khác qua Cờ Tướng, họ xem tôi như người em thật sự, dù rằng miệng đời biết bao đàm tiếu, dù rằng đôi lúc, họ mệt mỏi vì sự gàn gỡ của tôi, nhưng ít ra, họ vẫn ủng hộ tôi vì nghĩa anh em, và tôi thì học được nhiều ở cách sống của họ. Dù rằng, tôi bị mang tiếng không đáng có về nhiều khía cạnh: biết bao lời đồn thổi rằng tôi nhận tiền của Cờ Tướng Bình Dương để làm loa kèn gì đó... lúc đầu, tôi rất giận thói đố kỵ của những con người ấy, nhưng dần dần tôi chấp nhận sống chung với nó. Một ngày nào đó, sự chịu đựng của tôi sẽ được trả công vì tôi tin vào luật Nhân Quả. Nếu có ai đó giúp tôi, tôi luôn biết ơn họ, và tôi nợ họ, mà cái đạo lý ở đời Nợ thì phải trả. Tôi không hề và chưa hề phải xin một đồng xu cắt bạc nào cho cá nhân tôi. Ngay cả các giải đấu, họ nghĩ rằng tôi được Bình Dương cho khá nhiều tiền, thậm chí có kẻ trên mạng bảo rằng tôi "lừa" họ để lấy làm của riêng... Thật sự thì trong các giải đấu, ngoài trừ ở khách sạn miển phí, chi phí còn lại là tiền túi của tôi! Họ không biết rằng, những gì gọi là thù lao cho các công tác trọng tài hay BTC, tôi chưa hề hưởng, phần của tôi sẽ được chia đều cho anh em Cờ còn lại, tôi không phải kể rằng mình tốt, chỉ đơn giản là, với tôi nó ít nhưng với nhiều anh em khác là đáng kể. Đó cũng như một cách tôi ủng hộ Cờ Tướng khi tôi còn tự xoay sở được.

    Các anh không giúp tôi về một con Cá, mà các anh giúp tôi về một cái cần câu giá trị gấp vạn lần con Cá. Đó mới là tình anh em và cái nghĩa ở đời, có lẽ đó cũng là Nhân Quả. Công việc của tôi hiện giờ là tạm ổn với vị trí mà ở đó, tôi đã chứng minh cũng như thể hiện khả năng của mình. Tôi có niềm tin vào bản thân tôi. Nhưng nếu không có các anh giúp, tôi không đến được với công việc hiện tại. Và nếu như, sau này, cho dù khả năng tôi có làm tốt như thế nào ở vị trí của mình đi chăng nữa, nếu anh muốn, tôi cũng sẽ từ bỏ mà ra đi. Tôi biết ơn những gì tôi nhận được, làm sao trả hết cái nghĩa cái nhân và tình cảm! Những món nợ lớn nhất của một đời người. Dĩ nhiên, điều này không đồng nghĩa với việc tôi phải phục tùng, vì đó là cá tính của tôi, nếu nó tốt, tôi nhờ, không tốt, tôi chịu. Dù tôi biết đôi lúc các anh cảm thấy khó chịu, tôi cũng thừa hiểu với tính cách này tôi còn khổ dài dài... Nhưng có lẽ đó là cái Luật Nhân Quả mà tôi đã lỡ gieo ở vài kiếp trước...

    Tôi vốn là người không dễ nhận những gì người ta cho theo kiểu ban ơn và tôi sẳn sàng từ chối nếu vì nợ nhiều khó trả, những hứa hẹn mà nhiều người giúp tôi, tôi xem đó như một tình cảm vô cùng đáng quý hơn là đòi hỏi. Cờ Tướng mang lại cho tôi những thứ mà giá trị nó vượt ra khỏi phạm trù vật chất. Có được tình cảm và sự hậu thuẫn của các anh, tôi thêm phần tự tin trong công việc. Đó là Nhân và Quả: tôi đam mê với Cờ Tướng bằng cái Tâm - tôi được đền đáp rất xứng đáng! Đâu có gì là vô nghĩa.
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  6. 12 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    anhnhuga (07-27-2014), cccttt12345 (08-15-2014), cop_hien (07-26-2014), duytrungqn (08-16-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), HuaTienSinh (08-16-2014), linhtran (07-27-2014), namdeptrai18 (07-27-2014), NhatNguyet (07-27-2014), phamlai.du (07-26-2014), quocminh19782003 (07-26-2014), trung95 (07-27-2014)

  7. #4
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    TỐT VÀ CHƯA TỐT:

    - Một buổi tối nọ, ghé vào quán hủ tiếu quen trên đường Cây Trâm, người mang theo túi xách đựng Laptop và một số vật dụng giá trị: Cái vòng vàng hay cái "lắc" gì đó của Vợ nhờ đem đi sửa lại móc cài (trị giá cũng khá lớn) . Xui khiến thế nào, ăn xong tính tiền đứng dậy bỏ về. Khi đến nhà mới hoảng hốt chạy ngay lên, may ra thì còn. Cũng mừng là chủ quán trả lại cái túi xách. Mở ra kiểm tra ngay: giấy tờ còn, Laptop còn, hộp đựng vòng vàng còn, nhưng cái vòng vàng thì bốc hơi... Liền hỏi thăm chủ quán, hỏi chưa dứt câu đã bị chửi phủ đầu... rồi ở đâu một 2 thằng em của chủ quán nhào tời nói mình dàn cảnh vu khống??? Giận quá đam ra nông nổi, (mà lẽ ra tôi đã xác định là mất rồi), kéo tời quậy cho một trận tưng bừng, đập banh cái quán cho hả giận. Thế là lên CA Phường, không bằng không chứng thì chịu thua thôi, dù rằng theo kỹ thuật khoa học hình sự thì giám định dấu vân tay trên hộp đựng là ra ngay! Thôi ai về nhà nấy...

    - Trước đó, cái năm nay số vốn đen đủi, xong giải CLB Cờ Sài Gòn thì đến gần 21h đêm, vôi đem 5 cái đồng hồ ra Q5 trả lại cho Bé Yến (Nguyễn Hoàng Yến), vợ ở nhà khép hờ cửa, mấy ông nội ăn bay nhào vô giật mẹ cái Iphone 4S vừa mối mua tặng bả chưa được 3 ngày. Đã thế, trong lúc dằn co, chú cún cưng trị giá 2.000 USD của thằng em gửi (HO_XAM) hoảng quá sủa vài tiếng chạy ra đường... trong tích tắc bị cẩu tặc bắt mất tiêu vì nó quá đẹp. Khi tôi về nhà thì mọi việc đã ngã ngủ, còn lại hiện trường là cái biển số Xe của mình bị mấy tên cướp làm gãy, công với một đôi dép lào và vài lời bàn tán từ những người hàng xóm. Điên lên gọi CA chửi cho một chặp, nhà ngay gần trụ sở CA Phường mà trong vòng 2 tuần 4 vụ cướp. Cá biệt có chị cách hơn chục căn đi Mẹc đàng hoàng, vừa xuống xe mở cốp sau lấy giỏ xách, vài tên xuất hiện nhấn đầu chị ta vô thùng xe rồi giật chạy mất tiêu, hơn 5 giây sau mới nghe "cướp cướp"...

    - Đứng ra bảo lãnh mượn tiền dùm vài đứa bạn và một vài thằng em, nó chưa có trả tôi lãnh đủ luôn... giờ nợ đầy đầu.

    Cho nên Vợ tôi gần đây cứ lên Face chửi tôi lo chuyện bao đồng là vậy... cũng đúng, uất lắm.

    Những sự việc trên chứng tỏ kiếp trước mình không ăn cướp cũng ăn trộm, giờ bị quả báo thôi. nên quyết định từ đó sửa sai chứ chẳng tốt lành gì...

    - Hai vợ chồng lên Bình Dương chơi với anh Quỳnh, anh Đài, đi đường vô tình "lụm" được cái Bóp cầm tay của nữ khá là hàng hiệu. Nhìn sơ qua biết chắc trong đó có tiền, chắc cũng kha khá. Kiểm tra thì y chang, tiền mặt nè, dây chuyền nè, bông tai nè, nữ trang nè... thẻ ATM, thẻ tín dụng, Bằng lái xe, CMND... Mấy anh Cờ Tướng thấy mình kiểm tra kỹ quá chắc tưởng đến tiền để... chia. Thật ra thì tôi đang tìm kiếm thông tin của khổ chủ để liên lạc, may là có cái số ĐT của khách hàng vừa mua hàng gì đó trên hóa đơn, thế là gọi, không bắt máy liền nhắn tin... cô bé tời nhận được cái Bóp trên bàn nhậu gần như mếu máo khóc. Còn tôi thì cay cay khóe mắt, vài ngày vẫn có cảm giác lâng lâng!

    - Vào BigC Vợ cũng vô tình "lụm" được cái Bóp, cũng noi gương mình, tìm khổ chủ trả lại đàng hoàng. Không phải để tích đức hay nhận lời cảm ơn gì cả . Mà là cảm giác hạnh phúc khi làm như vậy. Nó sướng lắm, không tả được.

    Mai mốt có ai lỡ nhặc được của HoaKimCuong nhớ trả lại nghen, đảm bảo bạn sẽ có cảm giác sướng nhất trên đời...
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  8. 12 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    anhnhuga (07-27-2014), cccttt12345 (08-15-2014), cop_hien (07-26-2014), duylasan (07-26-2014), duytrungqn (08-16-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), HuaTienSinh (08-16-2014), linhtran (07-27-2014), namdeptrai18 (07-27-2014), NhatNguyet (07-27-2014), phamlai.du (07-26-2014), quocminh19782003 (07-26-2014)

  9. #5
    Ngày tham gia
    Jul 2014
    Thành viên thứ
    11796
    Bài viết
    200
    Cảm ơn 783 lần / 190 bài
    Hầy zà ! Ngộ cũng có thằng bạn HSMN, cũng thuộc diện quan lộ nỗi gồ. Nó học giỏi nhưng bợm bãi phá phách giỏi hơn. Nghe đâu thủa xưa nó cũng thuộc diện đại ca cộm cán, cũng từng dăm lần xỉa răng cọp ,ăn cơm chim ......Coi trời nhỏ như đồng 5 xu thủa đó. Bạn bè cùng Liên, liễn, Lâm ‘tập ’ Hùng cụt Sửu “gấu ” anh em Thắng”3 tai”, Bản “Nhỏ ” .....v.v... dất Cảng xưa. Khanh “thọt” Tư “Hỏa lò “...Đất Hà Thành. .....cùng đám HSMN như Hiền trắng.Quán trâu, Kim Hiệu, Đắc sọ....Nghe đâu võ nghệ cũng OK. Nếu không có ngày 30/4 chắc cũng có lúc nó ..... quá

    Zậy mà sao nay thấy hiền khô à, sống đạm bạc đơn giản như anh nhà quê. Lạ là giờ hơi có chút gì là nó lại nhẹ nhàng: Mong rộng lòng thông cảm và tha thứ. Xin cảm ơn.
    Tức quá có lần Ngộ: Mày dẹp ba cái vụ thông cảm - tha thứ - cảm ơn giùm đi nó giả dối và không giống mày chút nào. Nó nhìn Ngộ thản nhiên: Không phải chì gieo nào gặt nấy mà còn phải TU THÂN TÍCH ĐỨC và nên nhớ NHẪN KHÓ HƠN CƯƠNG.
    Ngộ chẳng hiểu nó sao nữa. Nhưng thôi – nó vẫn là nó, vẫn là thằng bạn thân của Ngộ.
    Hầy zà ! Chắc trúng “độc dược” gì đó nên thay tâm, đổi nết thôi à.

    Chen vô chút xíu. Mong đừng giận nghen

    Phạm Lãi du Ngũ Hồ

  10. 7 Thành viên cảm ơn phamlai.du vì bài viết hữu ích.

    duytrungqn (08-16-2014), HoaKimCuong® (07-26-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), linhtran (07-27-2014), namdeptrai18 (07-27-2014), quocminh19782003 (07-26-2014), thailawer (07-26-2014)

  11. #6
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    2
    Bài viết
    4,121
    Cảm ơn 13,031 lần / 2,396 bài
    Cả đời HoaKimCuong đau đáu một giấc mơ:

    - Ngoại trừ kiếm nhiều tiền để lo cuộc sống ổn định cho gia đình trước. Sau đó là đem đi cho thiên hạ: Những cảnh nghèo nàn cơ nhỡ, những cảnh mô côi ngủ bụi bờ... và phát hiện, đào tạo nhân tài cho đất nước. Có bao nhiêu cho hết, giữ lại cho mình vừa đủ.

    - Nếu sống được qua 60 tuổi thì đi tu.

    - Chưa làm được thì có lẽ chết cũng không nhắm mắt!
    Tôi chẳng có gì đặc biệt...

  12. 9 Thành viên cảm ơn HoaKimCuong vì bài viết hữu ích.

    anhnhuga (07-27-2014), cccttt12345 (08-15-2014), duytrungqn (08-16-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), linhtran (07-27-2014), namdeptrai18 (07-27-2014), phamlai.du (07-26-2014), quocminh19782003 (07-26-2014), thailawer (07-26-2014)

  13. #7
    Ngày tham gia
    Nov 2013
    Thành viên thứ
    7796
    Bài viết
    1,368
    Cảm ơn 3,062 lần / 793 bài
    Bài nào đã đọc đã cảm ơn, dài quá đọc o hết, giờ đi đánh bóng bàn đã, nội dung tự truyện của mình có thể dài và lên voi xuống chó nhiều hơn HKC chút đỉnh..... Giờ mình đang đi tu, thời gian sau anh có hoàn tục o HKC? nhìn nhân tướng học được o? Có thể HKC đoán được về anh!
    Mong các bạn nhấn nút Cảm ơn (Like) các bài trên diễn đàn, để bạn nhớ là đã đọc nội dung. Rất cảm ơn bạn!

  14. 4 Thành viên cảm ơn thailawer vì bài viết hữu ích.

    HoaKimCuong® (07-26-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), namdeptrai18 (07-27-2014), quocminh19782003 (07-26-2014)

  15. #8
    Ngày tham gia
    Mar 2013
    Thành viên thứ
    1485
    Bài viết
    4
    Cảm ơn 18 lần / 4 bài
    Rất cám ơn HoaKimCương về những chia sẻ của mình. Dù ít dù nhiều, theo tôi thì mỗi người đều có thể rút ra những bài học rất bổ ích cho riêng mình từ những chia sẻ của bạn.

    Về NHÂN – QUẢ, tôi xin nêu một sự kiện để mọi người suy gẫm (xin đừng tranh luận về chuyện này):
    Ngày xưa Chúa Nguyễn Phúc Ánh (mà sau này thành Vua Gia Long sáng lập Triều Nguyễn) bôn ba khắp vùng Nam bộ, thoát khỏi không biết bao lần truy sát của quân lính Triều Tây Sơn là bởi một trong những lý do chính là ông và quần thần nhận được sự che chở và đùm bọc rất lớn của người dân Nam bộ (lý do người Nam bộ che chở cho Chúa Nguyễn thì chính sử của nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam không nhắc tới hoặc lờ đi…). Rồi vì nhiều lý do, với các hòa ước năm 1862 & 1874 Triều Nguyễn (hậu duệ của Chúa Nguyễn Phúc Ánh) cắt Nam bộ cho người Pháp. Đau thật…
    Một vài dòng…, nếu có điều gì không phải xin mọi người bỏ qua cho. Xin cảm ơn.

    Một lần nữa xin cảm ơn HoaKimCương, chúc bạn cùng gia đình và bạn bè mọi điều an lành.

    Trân trọng.

  16. 5 Thành viên cảm ơn ykm vì bài viết hữu ích.

    duytrungqn (08-16-2014), HoaKimCuong® (07-26-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), namdeptrai18 (07-27-2014), quocminh19782003 (07-26-2014)

  17. #9
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Thành viên thứ
    45
    Bài viết
    2
    Cảm ơn 6 lần / 2 bài
    Tự truyện rất hay!!! Sướng nhiều nhanh hết sướng, khổ nhiều nhanh hết khổ thôi HoaKimCuong. Nhưng hẹn đến 60 mới đi tu thì hơi trễ à nghen... Vô thường cuộc sống chỉ bằng đúng hơi thở thôi. Hít vào không thở, thở ra không hít vào cũng nghẻo keke

  18. 4 Thành viên cảm ơn NhatNguyet vì bài viết hữu ích.

    HoaKimCuong® (07-27-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), namdeptrai18 (07-27-2014), quocminh19782003 (07-27-2014)

  19. #10
    Ngày tham gia
    Nov 2013
    Thành viên thứ
    8023
    Bài viết
    71
    Cảm ơn 203 lần / 61 bài
    Trích dẫn Gửi bởi ykm Xem bài viết
    Rất cám ơn HoaKimCương về những chia sẻ của mình. Dù ít dù nhiều, theo tôi thì mỗi người đều có thể rút ra những bài học rất bổ ích cho riêng mình từ những chia sẻ của bạn.

    Về NHÂN – QUẢ, tôi xin nêu một sự kiện để mọi người suy gẫm (xin đừng tranh luận về chuyện này):
    Ngày xưa Chúa Nguyễn Phúc Ánh (mà sau này thành Vua Gia Long sáng lập Triều Nguyễn) bôn ba khắp vùng Nam bộ, thoát khỏi không biết bao lần truy sát của quân lính Triều Tây Sơn là bởi một trong những lý do chính là ông và quần thần nhận được sự che chở và đùm bọc rất lớn của người dân Nam bộ (lý do người Nam bộ che chở cho Chúa Nguyễn thì chính sử của nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam không nhắc tới hoặc lờ đi…). Rồi vì nhiều lý do, với các hòa ước năm 1862 & 1874 Triều Nguyễn (hậu duệ của Chúa Nguyễn Phúc Ánh) cắt Nam bộ cho người Pháp. Đau thật…
    Một vài dòng…, nếu có điều gì không phải xin mọi người bỏ qua cho. Xin cảm ơn.

    Một lần nữa xin cảm ơn HoaKimCương, chúc bạn cùng gia đình và bạn bè mọi điều an lành.

    Trân trọng.
    đúng là người miền nam họ rộng lượng , phóng khoáng , trọng tình nghĩa . mình để ý mạnh thường quân trong nam rất nhiều trên diễn đàn cờ , nhưng người Miền Nam gốc họ ít chơi cờ có lẽ tầm vóc họ cao to nên chơi bóng chuyền ,bóng đá , bóng rổ nhiều hơn . hay cs họ năng động ko thích suy tư , trầm ngâm trên bàn cờ .chơi cờ có vài lon với xị rượu đế và con khô mực nữa thì tuyệt . chẳng khác gì như 2 ông tiên ấy chứ .

  20. 4 Thành viên cảm ơn messi vì bài viết hữu ích.

    HoaKimCuong® (07-27-2014), hoangdaihiep (09-05-2015), namdeptrai18 (07-27-2014), quocminh19782003 (07-27-2014)

Trang 1 của 2 12 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •